Sói con muốn lên ngôi

Sói con muốn lên ngôi

Chương 8

06/01/2026 08:03

15

"Vốn dĩ cậu đã là trẻ con rồi mà." Tôi cố tình trêu chọc cậu ấy, "Nhưng anh không cười nhạo em đâu, chỉ là anh đang nghĩ..."

"Nếu Giang Đổng biết được mối qu/an h/ệ của hai ta bây giờ, sợ rằng sẽ tức đến ngất xỉu mất."

Giang Tiêu chớp chớp mắt nhìn tôi, vẻ mặt ngơ ngác hỏi: "Mối qu/an h/ệ của chúng ta... Tạ Chi Đình, ý anh là sao?!"

Đã đến nước này rồi mà cậu nhóc này lại bắt đầu căng thẳng.

Tôi bất đắc dĩ thở dài, chủ động kéo cổ cậu ấy lại, hôn lên môi cậu.

"Chính là ý em đang nghĩ đấy, bạn trai nhỏ của anh."

16

Hôm đó, Giang Tiêu cho tôi biết thế nào là tuổi trẻ sung sức.

Sau đó, vừa yêu đương chúng tôi vừa bắt đầu thu hồi những sợi dây đã giăng ra trước đó.

Tạ Vân mượn cớ đến công ty chúng tôi bàn công việc, thực chất lén lút vào văn phòng tôi để ăn cắp tài liệu.

Giang Tiêu đã hứa với hắn ta sẽ kìm chân tôi.

Thế nên khi Tạ Vân lục lọi đồ đạc ầm ĩ, tôi dẫn cảnh sát vào thì hắn ta thậm chí còn đang bò dưới gầm bàn, mông chổng lên trời.

Tạ Vân bị c/òng tay rồi mà vẫn chưa hoàn h/ồn.

Khi đi ngang qua tôi, thấy Giang Tiêu đứng sau lưng tôi, hắn đột nhiên nhảy dựng lên:

"Giang Tiêu tên khốn! Mày lừa tao!"

Giang Tiêu khoanh tay trước ng/ực cười khẩy, thong thả đáp: "Anh đang nói gì thế? Tôi không hiểu."

"Đây là công ty nhà tôi, anh ăn cắp đồ nhà tôi còn đổ lỗi tôi lừa anh? Còn có đạo lý không?"

Lúc này Tạ Vân mới hoàn toàn tỉnh táo.

Hắn vừa bị cảnh sát kh/ống ch/ế đi đi vừa gào thét: "Giang Tiêu! Tất cả đều do Giang Tiêu xúi giục! Tao có bằng chứng!"

"Tạ Chi Đình! Mày dám giăng bẫy hại tao! Mày sẽ ch*t không toàn thây!"

"Các người nghe tao nói, hai tên chúng nó cấu kết với nhau, tao có bằng chứng..."

Bóng dáng Tạ Vân khuất dạng, chỉ còn lại tiếng hét vang vọng.

Tôi hơi lo lắng hỏi: "Hắn thật sự có bằng chứng sao?"

"Bằng chứng cái khỉ!" Giang Tiêu kh/inh bỉ đáp, "Một đoạn ghi âm, sớm bị tôi xóa rồi."

"Ngược lại tôi có kha khá chứng cứ phạm pháp, n/ợ c/ờ b/ạc của hắn. Tôi đã giao hết cho luật sư, không tống giam hắn mười năm thì tôi đổi họ theo hắn!"

Quả nhiên Tạ Vân bị tuyên án mười một năm tù.

Bố mẹ tôi nóng lòng c/ứu con trai, nghe lời kẻ do Giang Tiêu phái đến, b/án nhà để bảo lãnh Tạ Vân.

Kết quả đương nhiên là công dã tràng.

Bố mẹ tôi đến công ty gây rối, Giang Tiêu giữ tôi trong văn phòng không cho ra ngoài, tự mình xử lý.

Trưởng thành đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi được ai đó bảo vệ như thế.

Cảm giác này rất lạ, nhưng tôi lại vô cùng tin tưởng Giang Tiêu.

Khi quay về, Giang Tiêu nói với tôi bố mẹ tôi cũng bị cảnh sát đưa đi.

Tội vứt bỏ con cái năm xưa cùng việc bố tôi c/ờ b/ạc n/ợ nần, có lẽ họ cũng phải vào tù vài năm.

Tôi chẳng chút xót thương, chỉ nghĩ đây là kết cục đích đáng.

17

Vài tháng sau, án ph/ạt của bố mẹ và Tạ Vân đều đã có kết quả.

Đồng thời Giang Tiêu còn mang đến cho tôi một bất ngờ khác.

Trại trẻ mồ côi từng ng/ược đ/ãi tôi hồi nhỏ cũng bị điều tra. Viện trưởng hiện vẫn đang bạo hành trẻ em, dường như bà ta có bản tính bi/ến th/ái bẩm sinh, hành hạ trẻ con là sở thích của bà. Giang Tiêu chỉ cần cho người điều tra chút là phát hiện hết.

Tất cả những gì Giang Tiêu làm vì tôi, tôi đều khắc ghi trong lòng, vô cùng cảm động.

Giang Tiêu giờ đây ngày càng ra dáng lãnh đạo.

Tôi nói với Giang Đổng rằng tôi không còn gì để dạy Giang Tiêu nữa, ông có thể đưa cậu ấy về bên cạnh đào tạo.

Thế là Giang Tiêu rời văn phòng tôi.

Cậu ấy trở thành tổng giám đốc tập đoàn Giang, trong nháy mắt biến thành cấp trên của tôi.

Nhưng lần này tôi chỉ cảm thấy vui mừng thật lòng.

Một ngày nọ, cậu ấy đột nhiên bảo tôi bố mẹ cậu muốn dẫn tôi về nhà.

Tôi đứng hình tại chỗ, lần đầu tiên kể từ khi yêu cậu ấy mà lắp bắp:

"Em... em công khai rồi à?!"

Giang Tiêu bật cười.

Cậu ấy nằm gối đầu lên đùi tôi, đôi mắt lấp lánh.

"Anh yên tâm đi, bố mẹ em đều đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi."

"Em biết với trải nghiệm cuộc đời anh, lại thêm em kém anh nhiều tuổi, anh ở bên em chắc hẳn rất bất an."

"Em không mong thay đổi suy nghĩ anh trong một sớm một chiều, nhưng ít nhất trong khả năng của mình, em hy vọng anh cảm nhận được em thật lòng muốn cùng anh đi đến cuối con đường."

"Vì thế Tạ Chi Đình, về nhà với em nhé, được không?"

Tôi cúi đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn cậu.

Một lúc sau, tôi đưa tay che mắt cậu, khẽ hôn lên trán.

Tôi nghẹn ngào, nhưng hơn cả là niềm vui không thể kìm nén.

Tôi nói: "Đồng ý."

- Hết -

Danh sách chương

3 chương
06/01/2026 08:03
0
06/01/2026 08:01
0
06/01/2026 08:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu