Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- gấu bông
- Chương 6
Dù sao mặt mũi cũng mất hết rồi, còn gì phải bận tâm nữa đâu?
Anh đại ca b/éo nghe vậy liền cười phá lên. Tôi nghi ngờ nếu không có Kỳ An ở đây, có lẽ anh ta đã lao tới ôm chầm lấy tôi để bày tỏ lòng biết ơn rồi.
Thấy tôi vui vẻ tha thứ, anh đại ca b/éo liền vẫy tay gọi đám tiểu đệ:
- Gọi chị hai!
- Chị hai!
Chưa kịp định thần, tiếng gọi "chị hai" vang lên chói tai khiến tôi điếng người.
16
Thế là giờ tôi thành người phụ nữ của đại ca? À không, đàn ông của đại ca?
Liếc mắt nhìn Kỳ An bên cạnh, hắn đang cười thầm! Đúng là tất cả đều có âm mưu từ trước.
Lúc này, tôi bối rối đến mức muốn moi ra ba phòng một viện ngay tại chỗ. Kỳ An tên kia còn không chịu giải vây cho tôi?
Đang nghĩ thì đám tiểu đệ của Kỳ An lại xôn xao, đột nhiên quỳ rạp xuống đất: "Từ nay xin nghe lệnh chị hai!"
Tiếng "chị hai" vang lên dõng dạc khiến tôi đứng hình. Thế là tôi thành "người phụ nữ" của đại ca?
Chưa kịp hoàn h/ồn, tôi đã bị Kỳ An kéo đi mất.
- Được rồi, các cậu về đi. Giờ anh phải đi hẹn hò với chị hai của các cậu đây.
Nói rồi, Kỳ An công khai dắt tôi biến mất khỏi tầm mắt đám tiểu đệ. Khi đi, tôi còn thoáng thấy chúng nó bị nhét đầy mồm... cẩu lương. Nhưng đây không phải ý tôi mà.
Một lúc sau, Kỳ An dẫn tôi đến nơi yên tĩnh. Tôi hỏi đây là đâu thì hắn bảo là nhà mình.
Tôi: "?"
- Em không vào được không?
- Sao, vị hôn thê x/ấu xí còn sợ gặp bố mẹ chồng? Huống chi em còn dễ thương thế này.
- Ai là hôn thê của anh!
Kỳ An vỗ về còn tôi thì cười gượng. Tôi lại hỏi: "Ý anh là gì?"
- Này, không phải em chê cơm trường dở sao? Vô tình mẹ anh nấu ăn cực ngon, chắc chắn em sẽ thích.
Hắn thậm chí không cần hỏi đã biết tôi thích ăn gì? Kỳ An lại cười khành khạch trước mặt tôi. Tôi nghi mình lại trúng kế hắn rồi, à không, lần này là vào hang cư/ớp.
Nhưng phải công nhận, mẹ Kỳ An nấu ăn ngon thật. Về sau tôi thường xuyên sang nhà hắn ăn ké, bà còn rất vui vẻ. Mỗi lần đều khen tôi dễ thương hoạt bát, nhưng sao bà cứ lén bảo Kỳ An phải sớm "hạ" em ấy là ý gì nhỉ?
17
Đêm xuống, Kỳ An đến đúng giờ.
- Này nhóc.
Tôi đang giả vờ ngủ thì hắn bất ngờ gọi. Tôi quen tay định với ôm hắn, nhưng vừa chạm vào...
Một cảm giác nóng bỏng từ đầu ngón tay truyền thẳng lên n/ão. Mắt đang nhắm ch/ặt bỗng mở to, tôi quay đầu nhìn:
- Sao anh...
- Tò mò vì sao anh không biến thành thú bông đúng không?
Kỳ An cười, nắm ch/ặt tay tôi:
- Anh cũng không hiểu tại sao, vừa nhắm mắt đã thấy mình ở đây.
Hắn nói nghiêm túc y như thật. Chỉ có điều sao hắn có thể ngủ trên giường tôi an nhiên tự tại thế?
Tôi hồi hộp đến nỗi tay đẫm mồ hôi.
- Hay đêm nay cứ thế này ngủ thôi?
Tôi lại lắp bắp. Kỳ An cười khẽ:
- Không thì em còn muốn thế nào?
- Em tưởng giờ có thể tùy tiện hôn anh sao?
Rõ ràng hắn đang trả đũa. Khuôn mặt Kỳ An lộ rõ vẻ không tốt lành khi nói câu đó.
- Nhưng hình như anh có thể hôn em đó.
Không ngờ hắn đi nước ngược lại, chụp lúc tôi không để ý hôn lên môi tôi.
Tôi ngẩng lên, chạm phải đôi mắt đỏ hoe của Kỳ An.
- Trốn anh lâu thế, giờ đến lượt anh chứ?
Tôi gi/ật mình, lòng dâng chút h/oảng s/ợ.
Nhìn Kỳ An không ngừng tiến lại gần, tôi thực sự bất an.
18
- Hắn định trả th/ù mình sao?
Tôi không dám chắc.
Thấy Kỳ An sắp áp sát, tôi giơ tay chặn lại.
- Sao, nhóc sợ rồi hả? - Kỳ An hỏi.
Tôi cười gượng: "Sợ gì chứ?"
- Em nói xem? - Hắn thì thầm bên tai tôi.
- Hôn anh nhiều lần thế, phải chịu trách nhiệm chứ.
- Em nghĩ sao?
- Trách nhiệm gì cơ? - Tôi cố tình giả ngốc.
Kỳ An nhìn vẻ ngờ nghệch của tôi, dường như bất lực, chỉ biết lắc đầu cười rồi ôm chầm lấy tôi.
Bị hắn ôm, người tôi cứng đờ. Hình như... chưa ai từng ôm tôi như thế này.
Kỳ An ôm tôi từ phía sau, giọng đầy phấn khích:
- Đã hôn nhau rồi, hay là...
- Không không không, không gì hết!
Tôi ngắt lời hắn ngay.
- Đầu đất nghĩ gì thế? - Kỳ An gõ nhẹ lên đầu tôi.
- Anh định hỏi em có muốn thử không?
- Không, không thử gì hết! - Tôi lại lắc đầu quầy quậy.
Tuyệt đối không đồng ý ý tưởng đi/ên rồ của hắn. Tôi đã chuẩn bị tinh thần, dù hắn nói gì cũng không gật đầu.
- Vậy làm bạn trai anh cũng không thử sao?
Câu hỏi bất ngờ khiến tôi đơ người. Mọi phòng tuyến tan biến.
Tôi quay lại nhìn hắn, mỉm cười:
- Cái này... có thể thử.
Tôi siết nhẹ tay Kỳ An, cười hì hì:
- Chào nhé, bạn trai.
- Ngoan, gọi anh đi.
Hết
Thỏ Củp Tai Buồn Ngủ
Chương 16
Chương 15
Chương 15
Chương 11
Chương 19
Chương 18
Chương 4
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook