Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tình Yêu Muộn Màng Dẫu Chậm Chân, Một Khi Bung Nở Vẫn Rực Rỡ Khôn Lường
[Ngoại truyện]
1
Gần đây Vân Hoài nghiện m/ua sắm online, cậu ấy bảo muốn dùng đồ đôi với tôi.
Thế là cả đống đồ trong ký túc xá của tôi bị đổi thành phiên bản kết đôi với Vân Hoài.
Lúc này, cậu ta đang hào hứng khoe bưu kiện vừa nhận được.
Tôi vừa m/ắng xong một câu: "Đúng là đồ trẻ con!"
Một chiếc áo phông bay tới trùm lên đầu tôi.
Gi/ật xuống xem, thì ra là áo hoodie màu hồng phấn.
Màu sắc bắt mắt, giữa ng/ực còn in hình đầu hổ trắng viền đen mắt xanh lè.
Vân Hoài véo nhẹ gáy tôi: "Về thử đi, xem vừa không?"
Mặt tôi hiện nguyên một dấu chấm hỏi to đùng.
Túm cổ áo cậu ta: "Hả? Mày định bắt đại trượng phu như tao mặc đồ hồng?"
"Trượng phu?" Cậu ta ngạc nhiên hỏi lại.
Dưới ánh mắt gi*t người của tôi, Vân Hoài giơ tay đầu hàng: "Nếu em không lấy mặt bánh bao ra để dọa người thì có lẽ sẽ giống đại trượng phu hơn."
Cơn gi/ận trong tôi bốc lên ngùn ngụt, suýt nữa thì x/é rá/ch cổ áo cậu ta.
Vân Hoài vẫn tự nói: "Với lại màu hồng dễ thương mà, anh còn hỏi ý kiến em họ em nữa đấy."
Lại là con nhỏ đó.
Tôi gi/ận đến mức chỉ biết gi/ận thầm.
"Đồ của mày màu gì?"
Vân Hoài giơ chiếc áo còn lại: "Màu đen."
Tôi liếc nhìn.
Áo hoodie đen in nguyên cái đầu hổ phía trước.
Tôi: "..."
Nhìn vừa quê vừa chảnh.
X/ấu vãi.
Thà mặc cái áo hồng còn hơn.
Tôi nói không chút biểu cảm: "Tao không mặc."
"Sao?" Nụ cười trên mặt Vân Hoài tắt lịm.
Tôi nhổ ra một từ: "X/ấu."
"Ừ thì."
Cậu ta cúi đầu, hàng mi khẽ rung: "Em không thích cũng không sao, anh có thể mặc một mình hai chiếc áo đôi."
"..."
Lần này đến lượt tôi đầu hàng: "Tao mặc, tao mặc, được chưa?"
2
Trường tôi cùng thành phố với nhà em họ.
Chủ nhật, nó đặc biệt đến trường thăm tôi.
"Úi giời, úi giời, xinh gh/ê."
Nó đi vòng quanh tôi một lượt.
Rồi khoanh tay xoa cằm, gật gù tán thưởng:
"Màu hồng phấn tươi tắn, hợp với em lắm."
Tôi trợn mắt: "Gu mày dở ẹc, đúng là một mối một đồng với Vân Hoài."
Em họ giọng chua lè: "Dở mà em vẫn mặc kìa, cưng chiều ông xã quá đi~"
Tôi vừa định ch/ửi lại.
Con bé đột nhiên đứng thẳng, thì thào:
"Thôi lảm nhảm nữa, ông xã em đến kìa."
"???"
Ông xã tao?
Tôi giơ tay búng tai nó một cái: "Ông xã ai? Tao làm gì có ông xã? Còn dám bảo ông xã đến."
"Ừ, em làm gì có ông xã?"
- Giọng cười của Vân Hoài vang lên sau lưng.
Tôi ngoái đầu nhìn như thấy m/a.
Cậu ta đến từ lúc nào? Không một tiếng động.
Mới nãy tôi còn chê gu cậu ta dở.
Hy vọng cậu ta không nghe thấy.
Em họ lẩm bẩm: "Em đã bảo ông xã tới rồi mà, anh không tin."
Tôi bịt miệng nó lại.
Vân Hoài vẫn tươi cười.
Nhưng trực giác mách bảo, không ổn.
Em họ chuồn thẳng, đ/âm sầm khiến tôi loạng choạng ngã vào lòng Vân Hoài.
Con nhỏ này, toàn lực lượng vô địch.
"..."
Đêm khuya.
Tôi chặn tay cậu ta, vừa gi/ận vừa sợ: "Anh cởi đồ em làm gì?"
"Anh m/ua, anh không được cởi?"
Cậu ta lại cười khẽ: "Ai là ông xã đây?"
"Anh anh anh, được chưa!"
Môi tôi bị hôn một cái.
Cậu ta nói: "Rất là được đấy."
-Hết-
Chương 16
Chương 15
Chương 15
Chương 11
Chương 19
Chương 18
Chương 4
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook