Học Trưởng Dục Vọng

Học Trưởng Dục Vọng

Chương 4

06/01/2026 10:57

Những ngày tiếp theo, Phong Bạch hầu như ngày nào cũng ở bên Phương Nhiên. Đúng như lời hắn nói, hắn đăng ký đ/ộc tấu piano nhưng Phương Nhiên chưa từng thấy hắn tập luyện nghiêm túc, ngày ngày chỉ lẽo đẽo theo sau như cái đuôi nhỏ.

Khiến Phương Nhiên tưởng hắn đang đùa.

Nhưng đến ngày biểu diễn chính thức, cậu mới biết mình đã sai. Trên sân khấu, Phong Bạch chính là vương giả của thế giới này.

Hắn khoác bộ vest đen tuyền, mười ngón tay lướt trên phím đàn, từng nốt nhạc như chạm vào tim người nghe. Phương Nhiên nín thở, ánh mắt dán ch/ặt lấy thân ảnh ấy không rời nửa giây.

Khi màn trình diễn kết thúc, tiếng vỗ tay và reo hò vang khắp hội trường.

Lúc xem chương trình, Phương Nhiên từng nghĩ Chủ tịch Lâm xếp tiết mục của Phong Bạch cuối cùng là vì nhan sắc, để giữ chân khán giả. Nhưng giờ cậu hiểu ra, so với ngoại hình, thực lực của hắn mới là yếu tố then chốt.

Phong Bạch vẫy tay về phía Phương Nhiên rồi quay lưng rời sân khấu. Chân cậu bước nhanh về phía hậu trường trước khi kịp nhận thức.

Vừa bước vào đã thấy Phong Bạch tựa tường, nở nụ cười tươi rói nhìn cậu.

"Học trưởng vừa đi đâu thế?"

Là nhân viên hậu cần, đáng lẽ Phương Nhiên phải ở lại hậu trường. Nhưng khi Phong Bạch chuẩn bị lên sân khấu, cậu lén trốn ra ngoài chỉ để làm khán giả bình thường trong khoảnh khắc ấy.

"Tôi..." - Mới thốt một chữ đã bị Phong Bạch ngắt lời - "Học trưởng đi xem em biểu diễn phải không?"

Phương Nhiên tin chắc Phong Bạch đã nhìn thấy mình trên sân khấu, nhất là cái vẫy tay cuối cùng khi ánh mắt hai người chạm nhau. Rõ ràng hắn đang trêu cậu.

Phương Nhiên cố ý đáp: "Không, tôi đi nghe các em khóa dưới hát."

"Ồ? Em nào hát hay thế? Chẳng lẽ có em rồi mà học trưởng vẫn còn thèm ngó nghiêng?"

Nghe giọng điệu tội nghiệp ấy, Phương Nhiên bực bội vỗ vào vai hắn: "Đừng có nói nhảm."

Phong Bạch nắm ch/ặt cổ tay cậu, khẽ cười: "Rốt cuộc là đi xem em hay xem các em gái?"

"Xem cậu đấy, vui chưa?" - Phương Nhiên đỏ bừng mặt, may mà góc cửa tối này chẳng ai để ý.

"Tay em đ/au hết cả vì đ/á/nh đàn, thế mà học trưởng còn không chịu nhận là đi xem em." - Nếu không phải cổ tay đang bị siết ch/ặt, Phương Nhiên đã tin hắn thật lòng buồn bã - "Thôi được, lúc nãy tôi nói dối đấy. Tôi đi xem cậu biểu diễn, cậu chơi hay lắm."

"Đây là lần đầu tiên học trưởng khen em."

Phương Nhiên gi/ật mình. Lần đầu ư? Rõ ràng ngày nào cậu cũng khen hắn mà, hay tại chỉ nghĩ thầm chứ không nói ra?

Hai người trò chuyện thêm vài câu, Phương Nhiên lắc tay ngượng ngùng: "Buông ra đi, tôi còn phải làm việc."

Phong Bạch không những không buông mà còn kéo cậu vào lòng, thì thầm: "Em vừa hỏi Chủ tịch Lâm rồi, anh ấy bảo học trưởng cứ về trước, phần việc sau đó đã có người lo."

Trong bóng tối, lòng bàn tay Phong Bạch nóng rực khiến Phương Nhiên chưa kịp nghe rõ lời đã bị dắt đi. Bàn tay ấy chưa từng buông lỏng.

Suốt đường đi, hai người không nói lời nào nhưng thân thể sát vào nhau.

Phương Nhiên linh cảm điều gì đó, và cậu không hề chối bỏ dự cảm ấy, thậm chí còn âm thầm mong đợi.

7

"Sao học trưởng không nói gì?"

Phương Nhiên tim đ/ập thình thịch, cậu vội bịa câu hỏi: "Sao cậu không gọi Chủ tịch là học trưởng? Lần nào cũng gọi Chủ tịch Lâm?"

Không biết có phải đa nghi không, nhưng Phương Nhiên nhận thấy Phong Bạch chưa từng gọi ai khác là học trưởng, dù hàng ngày tiếp xúc với nhiều đàn anh.

Phong Bạch kéo Phương Nhiên ra phía sau hội trường. Nơi đây ánh sáng mờ ảo, chỉ đủ nhìn rõ khuôn mặt đối phương.

"Học trưởng đoán thử xem?"

Phương Nhiên ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt Phong Bạch. Trong đôi mắt đen thăm thẳm ấy như có ngọn lửa th/iêu rụi lý trí cậu trong chớp mắt.

"Là vì tôi sao?"

Phương Nhiên tưởng mình hỏi rất tự nhiên, nào ngờ giọng nhỏ dần, âm cuối run nhẹ.

Phong Bạch thở dài, giọng đượm vẻ bất lực: "Em tưởng mình đã thể hiện rõ rồi cơ mà, học trưởng."

Trái tim Phương Nhiên như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực.

"Sao có người chậm hiểu như học trưởng thế nhỉ? Em theo đuổi anh lâu thế rồi mà anh không nhận ra sao?"

Phương Nhiên sững người. Cậu chưa từng nghĩ Phong Bạch đang theo đuổi mình, nếu có thì cũng phải là hai người cùng theo đuổi nhau chứ.

Phong Bạch dùng tay nâng cằm Phương Nhiên buộc cậu nhìn thẳng vào mắt mình. Giọng hắn trầm xuống, ngọt ngào quyến rũ:

"Học trưởng, em muốn hôn anh, được không?"

Phương Nhiên như chàng thư sinh thật thà bị yêu tinh mê hoặc, gật đầu ngây ngô.

Khi đôi môi chạm nhau, Phương Nhiên ngỡ như ngửi thấy hương hoa quế trong đêm, ngọt ngào thấm sâu.

"Ưm... học trưởng thơm quá."

Như để chứng minh lời nói, Phong Bạch hôn đi hôn lại môi Phương Nhiên đến khi chàng thư sinh tỉnh ngộ, đỏ mặt đẩy yêu tinh ra.

"Đừng hôn nữa... Môi sưng hết rồi."

"Xin lỗi, đây là lần đầu nên em chưa kiểm soát được." - Phong Bạch hạ giọng thêm - "Tại học trưởng hôn ngon quá."

Phương Nhiên quay mặt đi, gió đêm hè mát rượi nhưng không thể xua tan hừng hực trên má. Cậu muốn m/ắng Phong Bạch vì đôi môi đỏ rực, nhưng dòng nước ấm trong tim cuộn xoáy khiến cậu sợ lỡ lời sẽ lộ hết.

"Học trưởng không muốn nói thì em tiếp tục..."

Phương Nhiên vội bịt miệng hắn: "Đừng hôn nữa."

Ánh mắt Phong Bạch vụt tắt khiến cậu phải thêm: "Mai hôn tiếp."

Nụ cười lại nở trên môi Phong Bạch.

"Vậy học trưởng chấp nhận lời tỏ tình của em rồi?"

Phương Nhiên rút tay về, cúi đầu suy nghĩ hồi lâu rồi khẽ gật.

Phong Bạch ôm ch/ặt cậu xoay tròn, vui sướng như trẻ con: "Em yêu học trưởng, học trưởng cũng yêu em."

Phương Nhiên tựa đầu lên vai hắn, khóe môi cong lên không ngừng.

"Vừa nãy em bảo là lần đầu, vậy đây là mối tình đầu?"

"Đúng vậy, học trưởng có chê em thiếu kinh nghiệm không?"

"Không đâu, thực ra anh cũng chưa có kinh nghiệm."

"Vậy đây cũng là mối tình đầu của học trưởng?"

"Ừ."

"Thế thì em nhất định sẽ nỗ lực."

"Nỗ lực gì?"

"Nỗ lực để học trưởng cả đời này chỉ yêu một lần duy nhất!"

Về sau.

Khi bàn về lần gặp đầu tiên, hai người tranh luận nhỏ về việc ai ve vãn ai trước.

Phương Nhiên đầy tự tin: "Rõ ràng là em chủ động xin anh WeChat trước."

Phong Bạch ôm cậu vào lòng - tranh luận thì cứ tranh, nhưng hôn thì vẫn phải hôn. Sau nụ hôn, hắn xoa mắt Phương Nhiên cười:

"Rõ ràng là học trưởng ve vãn em trước."

Phương Nhiên định cãi lại liền bị câu nói tiếp theo chặn họng:

"...Bởi vì ngay ánh mắt đầu tiên học trưởng nhìn em, em đã rung động rồi."

Thôi được rồi, em thắng.

Nhưng ai ve ai trước có quan trọng gì? Đời người dài lắm, mấy phút kia nào có đáng chi.

- Hết -

Danh sách chương

3 chương
06/01/2026 10:57
0
06/01/2026 10:55
0
06/01/2026 10:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu