Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Phó tổng uất ức, lẩm bẩm: "Nếu ngài thật sự gh/ét cái tên Hạc Xuyên đó thì cứ việc đổi người khác, dù sao cũng chưa qua thời gian thử việc."
Hạng Đình Dụ khựng lại, hơi ngượng ngùng vẫy tay.
"Cũng không cần thiết, năng lực của anh ta khá tốt."
Hơn nữa...
Hạng Đình Dụ bỗng nhớ lại cảnh tượng sáng nay, khi khoảng cách giữa Hạc Xuyên và anh gần nhất, đường nét hàm dưới hoàn hảo đến từng milimet.
Con người này đúng là hơi vô lễ, nhưng đẹp trai cũng thật sự đẹp trai.
Vốn luôn lý trí là thế, nhưng giờ đây Hạng Đình Dụ lại cảm thấy khó chịu với chính phán đoán mà lý trí anh đưa ra.
4
Vài tuần sau, bộ phận sản phẩm dần ổn định, Hạc Xuyên cũng nới lỏng đôi chút biện pháp quản lý. Nhưng mọi người chưa kịp thở phào thì anh lại gặp chuyện.
Anh bị xe đ/âm khi đang đi đường, xươ/ng chân trái bị nứt.
Hạng Đình Dụ chưa đợi tan làm đã tức tốc đến bệ/nh viện. Bước vào phòng bệ/nh, thấy Hạc Xuyên thản nhiên nằm đó, trái tim treo ngược cả chặng đường mới yên vị trở lại.
Hạc Xuyên nhìn biểu cảm của anh, khóe miệng nhếch lên.
"Giờ này chưa tới giờ tan làm mà, Hạng tổng đến làm gì thế?"
Hạng Đình Dụ trừng mắt nhìn anh: "Anh cũng quá bất cẩn rồi."
"Là tại tài xế kia bất cẩn. Dù sao tôi cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ là xươ/ng cốt tổn thương phải một hai tháng mới lành. Nhưng mà..."
Hạc Xuyên khó nhọc nhích người. Hạng Đình Dụ nghe giọng điệu liền hiểu ý anh.
Dù đã chuyển chính thức, nhưng nghỉ bệ/nh mấy cũng không thể phê duyệt tới cả tháng. Huống chi Hạc Xuyên mới vào công ty chưa được bao lâu, không ngoại lệ thì công ty sẽ không giữ anh lại. Thấy đối phương im lặng, Hạc Xuyên cười nhạt: "Tôi hiểu tình huống này, bên nhân sự cũng khó nói lời sa thải. Vậy để tôi chủ động đề xuất, Hạng tổng về nói một tiếng là được."
Hạng Đình Dụ trầm mặc giây lát, nhìn thẳng vào anh hỏi: "Ai bảo anh đi rồi?"
Hạc Xuyên sửng sốt, cười đáp: "Đây là quy định mà."
Hạng Đình Dụ liếc nhìn chân bó bột của anh: "Mọi quy định đều phải do tôi gật đầu. Anh cứ yên tâm dưỡng bệ/nh, vị trí này tôi giữ cho anh."
Lần này Hạc Xuyên thật sự không biết nói gì.
Hạng Đình Dụ vốn không phải người nhiều tình cảm, anh cũng biết ban đầu mình không được lòng vị tổng giám đốc này. Sau lần sự kiện s/ay rư/ợu đó, hai người đã vài lần ăn tối riêng. Dần dà, Hạc Xuyên càng không thể đoán được suy nghĩ của đối phương.
Nhưng đã được Hạng Đình Dụ lên tiếng, anh cũng không khách sáo nữa.
Hạc Xuyên nhìn chân mình, thầm mong mau chóng bình phục.
Những ngày sau đó, lần lượt có đồng nghiệp tới thăm.
Anh chẳng có đời tư gì, duy nhất khiến anh bận tâm là Hạc Đầu Đầu.
Con mèo cái này dù là giống cái nhưng lại lanh lẹ tay chân, tính tình phóng khoáng. Mỗi lần dẫn nó ra ngoài là nó lại đi quyến rũ đủ loại mèo đực cái. Dù Hạc Xuyên không ở nhà cũng không sợ nó đói, nhưng để đề phòng, anh vẫn nhờ Hạng Đình Dụ qua kiểm tra.
Tối đó, Hạng Đình Dụ dắt theo Hạc Đầu Đầu tới bệ/nh viện.
"Tôi không hiểu sao nó chui qua khe cửa sổ sang nhà bên ăn tr/ộm thức ăn cho chó. Bị bắt quả tang mà mặt vẫn đầy vẻ bất phục, tôi cũng thấy ngại."
Vị tổng giám đốc bất lực nhìn con mèo, Hạc Xuyên trên giường cười đến suýt lăn xuống đất.
Hạng Đình Dụ thở dài: "Thôi được rồi, dạo này tôi đem nó về nhà, thay anh trông nom một thời gian."
Hạc Xuyên đột nhiên sững lại, ngẩng đầu: "Nhưng nhà anh nuôi chim mà, bị nó ăn mất thì sao?"
"Chính vì thế!" - Hạng Đình Dụ nhấc bổng Đầu Đầu lên, đưa sát mặt Hạc Xuyên - "Anh tự cảnh cáo con gái mình đi. Nếu nó dám nghịch ngợm, tôi sẽ trừ lương của anh."
Hạc Xuyên: "......"
Anh nhìn đứa con gái bướng bỉnh của mình, khuôn mặt Hạc Đầu Đầu hiện rõ chữ: "Con không thể nào nghe lời đâu!"
Hạc Xuyên lập tức nghiêng đầu đ/ập vào gối: "Đau đầu quá!"
Khóe miệng Hạng Đình Dụ khẽ nhếch lên.
Đúng lúc trời sẩm tối, mấy ngày nay Hạng Đình Dũ luôn tranh thủ thời gian tới thăm anh. Đến phó tổng cũng tò mò không hiểu hai người từ lúc nào thân thiết thế. Nhưng chắc chắn là do Hạng Đình Dụ, bên nhân sự hoàn toàn không có tin tức gì, như thể không biết chuyện anh nghỉ bệ/nh hưởng lương.
Cảm giác... như được ai đó che chở?
Chính nhận thức vừa lóe lên khiến Hạc Xuyên gi/ật mình. Khi anh định thần lại, Hạng Đình Dụ đã chuẩn bị rời đi.
"Bác sĩ nói anh hồi phục tốt, cố gắng dưỡng bệ/nh."
Hạng Đình Dụ bước tới vỗ nhẹ vai anh. Ngay tích tắc sau, Hạc Xuyên nắm lấy tay anh, ngẩng mặt nhìn thẳng.
Bầu không khí lập tức trở nên nồng nàn. Vị giám đốc của anh sở hữu gương mặt điển trai không tỳ vết. Nếu cứ để mặc ánh mắt thăm thẳm kia lộ ra không che đậy, chỉ vài giây thôi, người ta sẽ lạc mất phương hướng.
Hạng Đình Dụ đảo mắt nhìn chỗ khác.
"Hạng tổng đối đãi với tôi như thế, sau này làm sao tôi còn nhìn về phương trời khác được nữa."
Dường như đã nhiều lần, những lời thăm dò mơ hồ nhưng xuyên thấu tâm can như thế.
Hạng Đình Dụ rút tay ra, nhìn anh bình thản nói: "Vậy anh cứ việc nhìn tôi mãi cũng được."
5
Ngoài cửa sổ gió ào ào thổi.
Hạng Đình Dụ đi đã lâu, Hạc Xuyên vẫn còn đắm chìm trong câu nói ấy.
Anh thừa nhận mình bị thu hút bởi khí chất và tính cách của Hạng Đình Dụ. Dường như chưa bao giờ anh có cảm giác như thế này.
Hạc Xuyên xoa xoa thái dương, thôi thì thuận theo tự nhiên vậy.
Một tuần sau.
Hạc Xuyên về nhà dưỡng thương. Anh hồi phục khá nhanh, nhưng dù có Hạng Đình Dụ đứng ra bảo vệ, anh vẫn không tránh khỏi nghe được đôi ba lời bàn tán trong công ty.
Hạc Xuyên vốn chẳng bận tâm những chuyện này. Hạng Đình Dụ cũng lâu không tới thăm, nguyên nhân anh hiểu rõ - dự án chuẩn bị lâu nay sắp khởi động, giờ này vị tổng giám đốc hẳn đang bận tối mắt.
Dù Hạc Xuyên tiếp quản dự án này từ tay giám đốc cũ, nhưng giai đoạn sau anh làm cũng khá tốt. Dù giờ anh "thương vo/ng" nhưng dự án vẫn có thể triển khai đúng kế hoạch. Lần này còn hợp tác với đối tác bên ngoài, vốn định để anh - người quen thuộc nhất với dự án - đi đàm phán, nhưng hiện tại chỉ có thể bố trí chuyên viên khác.
Một ngày u ám.
Hạc Xuyên định chống gậy dậy tưới hoa, nhưng tay chưa với tới nạng, điện thoại đột ngột reo vang cùng những tin nhắn máy tính nhấp nháy liên hồi.
Cuộc gọi từ Hạng Đình Dụ.
Lòng Hạc Xuyên chùng xuống.
Có những chuyện, rốt cuộc vẫn phải xảy ra. Anh bắt máy, đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc của Hạng Đình Dụ.
Chương 16
Chương 15
Chương 15
Chương 11
Chương 19
Chương 18
Chương 4
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook