Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cố Chiêu hốt hoảng gọi: "Cố Dương!"
Tôi cúi mắt, hàng mi run nhẹ, che giấu dòng cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, khẽ nói: "Em xin lỗi, anh... làm anh tức gi/ận rồi. Em tự ph/ạt bản thân."
Cố Chiêu bật cười: "Em bị đi/ên rồi sao?"
Anh luống cuống tìm cồn i-ốt và băng gạc, cẩn thận băng bó vết thương cho tôi. Nhìn tôi ngồi ngoan ngoãn bất động, anh thở dài, vỗ nhẹ lên giường: "Đêm nay em ngủ đây đi."
Tôi thuận theo nằm xuống cạnh Cố Chiêu, đầu nhẹ nhàng dựa vào vai anh, giọng nũng nịu: "Anh đối xử với em tốt như vậy, sau này liệu anh có đối xử với người khác cũng tốt như với em không?"
Cố Chiêu ngẩn người, bất lực cười: "Sao càng ngày càng đeo bám thế hả Dương? Không đâu, anh chỉ tốt với mỗi mình em thôi."
Tôi nghiêng người tắt đèn. Trong căn phòng tối om, tôi mở mắt nhìn trần nhà, lắng nghe nhịp thở đều đặn của Cố Chiêu bên cạnh. Im lặng hồi lâu, cuối cùng tôi vẫn không thể nói ra chuyện mình trọng sinh, chỉ khàn giọng thì thầm: "Vậy nếu sau này anh gặp người bị thương, anh đừng giúp họ được không? Chúng ta chỉ cần lo cho chính mình thôi."
Cố Chiêu không đáp. Anh xoay người quay lưng lại phía tôi, rất lâu sau mới khẽ cất tiếng: "Ừ."
5
Đại học nhanh chóng khai giảng. Ngày tôi nhập học, tôi dặn đi dặn lại Cố Chiêu đừng mắc chuyện bao đồng, anh đều gật đầu đồng ý. Nhưng rời xa anh, tôi vẫn không thể tập trung vào bài giảng. Vừa tan học, tôi vội vã chạy về nhà.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi suýt phát đi/ên. Như định mệnh không thể trốn thoát, Lâm Nhược Ninh trong bộ váy đen áo trắng lấm lem đang ngồi trên ghế. Cố Chiêu cúi người, cẩn thận lau mặt và bôi th/uốc cho cô ta. Hai người gần nhau đến mức khiến tôi gh/en đi/ên cuồ/ng.
Tôi lặng lẽ vào bếp cầm d/ao ch/ặt, đ/á tung cửa, một nhát ch/ém mạnh xuống bàn. Tiếng động lớn vang lên, mặt bàn nứt toác. Cả hai đều quay đầu nhìn tôi.
Cố Chiêu vội vàng bỏ lọ th/uốc, chạy tới gi/ật con d/ao trong tay tôi: "Có chuyện gì vậy Dương? Em cầm d/ao làm gì? Đừng làm bản thân bị thương!"
Nhìn thẳng vào mặt anh, ánh mắt tôi lạnh lẽo: "Tại sao anh không chịu nghe lời em?"
Lâm Nhược Ninh như bị dọa h/ồn xiêu phách lạc, ngã lăn từ ghế xuống, lùi hai bước, mắt trợn trừng nhìn tôi đầy kh/iếp s/ợ.
Cố Chiêu nhíu mày giằng lại con d/ao, không thành công liền ôn tồn giải thích: "Cô bé này bị cha nghiện c/ờ b/ạc đ/á/nh đ/ập giữa phố, còn định l/ột đồ cô ấy. Anh thấy tội nghiệp nên đưa về đây. Dương à, đừng dọa cô ấy nữa."
"Em dọa cô ta?"
Ánh mắt tôi chuyển sang Lâm Nhược Ninh. Nỗi sợ hãi trong mắt cô ta như muốn trào ra, môi run lẩy bẩy, dường như kinh hãi tôi đến tột cùng. Đây là lần đầu chúng tôi gặp nhau ở kiếp này, sao cô ta lại sợ tôi như vậy? Chỉ vì con d/ao trong tay tôi?
Khi câu trả lời sắp lóe lên trong đầu, Lâm Nhược Ninh đột nhiên thét lên: "Anh Cố Chiêu, anh tránh xa Cố Dương ra! Anh có biết hắn là kẻ bi/ến th/ái không?!"
"Hắn đâu chỉ coi anh là anh trai! Hắn thích anh! Thích chính anh trai mình! Hắn là tên bi/ến th/ái đi/ên cuồ/ng!"
Căn phòng chợt yên ắng. Lâm Nhược Ninh thở gấp, đôi mắt đỏ ngầu không rời khỏi tôi. Cố Chiêu đờ người, rất lâu sau mới lùi nhẹ một bước, gượng gạo quát cô ta: "Đừng có nói nhảm!"
"Em không nói nhảm!" Lâm Nhược Ninh gào lên: "Anh không tin thì cứ hỏi thẳng hắn!"
Cố Chiêu nhìn về phía tôi. Gió lùa qua cửa sổ thổi tung mái tóc tôi. Tôi bình thản đón ánh mắt anh, im lặng.
Bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người. Lâm Nhược Ninh đứng dậy, khép nép kéo tay áo Cố Chiêu: "Anh Cố Chiêu, em nói đúng mà. Anh đừng quan tâm hắn nữa, hắn là thằng đi/ên bi/ến th/ái. Anh đi với em đi."
Lý trí suýt mất kiểm soát. Trong đầu vang lên tiếng gào thét: "Gi*t cô ta! Gi*t cô ta!"
Tôi bước tới, túm lấy tóc Lâm Nhược Ninh lôi cô ta ra ngoài. Cô ta ôm đầu gào khóc thảm thiết, ánh mắt cầu c/ứu hướng về Cố Chiêu: "Anh Cố Chiêu c/ứu em! C/ứu em với! Cố Dương sẽ gi*t em! Hắn thực sự sẽ gi*t em!"
Cố Chiêu chạy tới ngăn tôi: "Cố Dương! Em đi/ên rồi sao? Em đang làm gì thế?"
Tôi bỏ ngoài tai mọi thứ, chỉ trừng mắt nhìn Lâm Nhược Ninh, mắt cay xè muốn khóc. Tôi giơ con d/ao lên, hỏi từng tiếng: "Cô cũng trọng sinh, phải không?"
Lâm Nhược Ninh run như cầy sấy, không dám ngẩng đầu, vừa khóc vừa gật rồi lại lắc. Tôi bật cười kh/inh bỉ. Nữ chính gì, người được trời chọn gì, trước cái ch*t chẳng phải vẫn hèn mọn như kiến.
Tôi giơ d/ao lên, vung mạnh xuống.
Bên tai vang lên tiếng thét k/inh h/oàng của Lâm Nhược Ninh và tiếng gào mất kiểm soát của Cố Chiêu.
"Áaaaa -!"
"Cố Dương! Em dừng tay lại!"
Lưỡi d/ao không ch/ém vào người Lâm Nhược Ninh. Tôi rạ/ch một đường sâu trên cánh tay mình. M/áu chảy thành giọt như chuỗi ngọc đ/ứt đoạn. Tôi buông Lâm Nhược Ninh, ánh mắt ướt át nhìn Cố Chiêu: "Anh, em đ/au."
Lâm Nhược Ninh nằm bẹp dưới đất, vũng nước loang ra dưới thân. Ánh mắt cô ta nhìn tôi như nhìn quái vật. Cố Chiêu cuống cuồ/ng tìm băng gạc, lao về phía tôi.
Anh kéo cánh tay tôi, vừa băng bó vừa trách móc: "Không phải hứa với anh sẽ không tự làm đ/au bản thân nữa sao? Dương à, em mới là đứa không nghe lời."
Ánh mắt chuyển sang Lâm Nhược Ninh, Cố Chiêu cười xin lỗi: "Xin lỗi em, làm em sợ rồi. Nhược Ninh, em về trước đi."
"Em đừng để bụng nhé. Em trai anh chỉ vì quá yêu anh thôi."
Tôi liếc nhìn Lâm Nhược Ninh bằng ánh mắt âm lãnh, ném phịch con d/ao dính m/áu xuống đất. Tiếng động khiến cô ta gi/ật nảy mình. Lâm Nhược Ninh như kẻ mất h/ồn đứng dậy, hốt hoảng bỏ chạy.
Cô ta thật ngốc, tưởng rằng nói ra chuyện này Cố Chiêu sẽ gh/ét tôi, kinh t/ởm tôi, xem tôi như quái vật. Nhưng từ năm 16 tuổi, tôi đã bày tỏ tấm lòng với Cố Chiêu rồi.
Chương 9
Chương 17
Chương 7
Chương 15
Chương 18
Chương 13
Chương 7
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook