Em trai mưu đồ đen tối

Em trai mưu đồ đen tối

Chương 1

07/01/2026 07:17

Dạo này nhà tôi xảy ra đủ chuyện kỳ quái. Quần áo biến mất không cánh mà bay. Vết thương ở khóe miệng mãi không lành. Mỗi sáng thức dậy, người lại chi chít dấu hôn. Tất cả đều chỉ ra một điều - nhà tôi có m/a!

Đang định tìm thầy pháp thì tôi phát hiện thằng em mới vào đại học đang trốn trong phòng làm chuyện ấy. Miệng nó còn không ngừng gọi tên tôi.

Không nhịn nổi, tôi bước tới tặng nó một cái t/át.

Ai ngờ nó liếm mép, ánh mắt càng thêm hưng phấn.

Toang rồi! Hình như nó thích bị đ/á/nh?

1

Không đùa đâu, nhà tôi thực sự có m/a, lại còn là yêu quái có m/áu dê nữa chứ.

Sáng tỉnh giấc nhìn người chi chít dấu ấn, tôi suýt nữa phát đi/ên.

Những vết tím bầm bắt đầu từ bụng dưới, lan dần lên cổ, chỗ giữa ng/ực còn đậm màu hơn hẳn.

Rõ ràng là vết hôn.

Người lớn có mấy thứ này cũng chẳng lạ. Nhưng vấn đề là - tôi là trai tơ 20 mấy năm chưa hẹn hò lần nào! Sao trên người lại có thứ này?

Vớ vẩn!

Đang lúc băn khoăn bước ra phòng khách thì thấy Văn Yên bưng bát cháo đặt lên bàn.

Thấy tôi, nó ngẩng lên cười tươi như chú chó Samoyed dễ thương: "Anh dậy rồi! Ăn sáng thôi!"

Tôi kéo ghế ngồi xuống, ngượng ngùng: "Lẽ ra anh phải chăm em, ai ngờ lại để em lo cho anh."

Văn Yên là con trai cô bạn thân của mẹ tôi. Nghe tin nó vào đại học ở Giang Thành, mẹ liền nhiệt tình nhờ tôi chăm sóc "thằng em".

Nể mẹ, tôi đồng ý.

Thế là một tháng trước nhập học, Văn Yên đã kéo vali đến ở cùng. Nhưng dạo này tôi bận đi/ên người, hẹn dẫn nó đi chơi mãi chẳng thực hiện được.

Văn Yên không hề phàn nàn, còn xắn tay đảm nhận hết việc nhà.

Nhìn quả trứng ốp la hình trái tim trên đĩa, lòng tôi dấy lên nghi ngờ.

Nhà giờ chỉ có hai đứa. Những vết trên người không thể tự nhiên mà có. Chẳng lẽ...

Ngước nhìn ánh mắt trong veo của Văn Yên, tôi lắc đầu như chong chóng.

Nghĩ bậy nào! Sao có thể là nó được?

Không lẽ mình gay lại tưởng ai cũng như mình?

"Sao thế anh? Cảm à?"

Văn Yên với tay định sờ trán tôi. Nhớ chuyện sáng nay, tôi vô thức né người.

Cánh tay nó đơ cứng giữa không trung.

Bầu không khí ngột ngạt. Tôi vội đ/á/nh trống lảng: "Hôm nay em nhập học đúng không? Anh xuống lấy xe đợi ở dưới nhé!"

2

Suốt đường tới trường, xe im ắng lạ thường.

Đứa vốn lắm mồm giờ ngồi yên phụ xe, chẳng hé răng nửa lời.

Mãi đến lúc xuống xe, Văn Yên mới khẽ hỏi: "Anh... gh/ét em à?"

Nó cúi gằm mặt, cắn ch/ặt môi dưới đến bạc trắng. Khóe mắt đỏ hoe, như chỉ cần tôi gật đầu là nước mắt sẽ tuôn ngay.

Nhìn bộ dạng ấy, tôi chợt nhớ đến cụm từ "trai trà xanh".

Ừ... rất hợp với nó.

"Anh?" Lâu không thấy tôi trả lời, Văn Yên chớp mắt nhìn tôi đầy tội nghiệp.

Tôi ho giả lấy cớ, quay lại chủ đề chính.

Không ngờ hành động vô thức sáng nay lại khiến nó tổn thương thế.

Cảm giác tội lỗi trào dâng, tôi đưa tay định xoa đầu an ủi thì gi/ật mình nhận ra - thằng nhóc này còn cao hơn tôi một cái đầu!

Xoa đầu có vẻ không ổn, tay tôi lơ lửng giữa không trung, không biết nên buông hay giơ lên.

Như hiểu được sự lúng túng của tôi, Văn Yên cúi người tựa đầu vào lòng bàn tay tôi, còn nhẹ nhàng cọ cọ hai cái.

Cảm giác lông tơ mềm mại khiến người dễ chịu lạ. Tôi cười xoa đầu nó, cùng bước vào trường.

Không ngờ Văn Yên còn nổi tiếng hơn tưởng tượng.

Nhìn nó từ chối không biết bao nhiêu chị khóa trên đến làm quen, tôi vỗ vai nó cười: "Đại học khác cấp ba, yêu đương thoải mái đi em."

"Thế hồi đại học anh có yêu ai không?" Văn Yên ngẩng mặt nhìn tôi, giọng đầy dò hỏi.

"Anh... đương nhiên là có! Chỉ là sau cùng nhận ra học hành quan trọng hơn nên chia tay thôi."

Tôi nói như thật, không hay biết người bên cạnh nghe xong mặt đã đen sì.

Văn Yên gi/ật lấy vali từ tay tôi, lầm lũi kéo vào ký túc xá, để lại cho tôi bóng lưng gi/ận dỗi.

Tôi đứng hình không hiểu mình lại làm gì nổi gi/ận ông hoàng nhỏ này.

Đến phòng ký túc thì mọi người đã tề tựu đông đủ.

Cậu trai gần cửa tên Hạ Dương, tính tình hoạt bát hào phóng.

Biết tôi là anh của Văn Yên, cậu ta liền đổi cách xưng hô, lát sau đã thân thiết gọi tôi bằng "anh".

Không khí đang vui vẻ thì Văn Yên ở góc kia dọn giường vẫn mặt lạnh như tiền, môi mỏng khẽ mím, không biết đang nghĩ gì.

Định mời cả phòng đi ăn, ai ngờ mọi người đều bận, đành thôi.

Hôm nay đưa Văn Yên nhập học khiến tôi nhớ lại thời sinh viên, vô tâm kể lể đủ thứ.

Hồi đại học tôi có đứa bạn tính cách giống Hạ Dương, vui vẻ dễ gần nên ai cũng quý.

"Anh cũng thích nó à?" Văn Yên đồng tử chợt tối lại, giọng trầm khó hiểu.

"Đương nhiên." Ai chẳng thích người khéo ăn nói lại biết điều như thế.

Tôi trả lời nhanh như c/ắt, không nhận ra ánh mắt người bên cạnh bỗng tối sầm.

3

Quân huấn bắt đầu từ ngày mai nên trường không bắt ở lại. Văn Yên đòi về nhà tôi ngủ.

Mệt lả sau một ngày dài, tôi tắm xong liền vật ra giường. Nhưng giấc ngủ chập chờn không yên.

Danh sách chương

3 chương
25/12/2025 17:02
0
25/12/2025 17:02
0
07/01/2026 07:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu