Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lưu Dương khẽ chép miệng, hạ giọng nói: "Hôm qua ở ngoài căng tin, tôi thấy lão Thẩm đi cùng hoa khối khoa Hán ngữ đấy."
Triệu Vĩ bất ngờ đặt điện thoại xuống: "Cái gì? Hắn dám đi tán gái sau lưng bọn mình?"
"Chuẩn đét, tôi thấy qu/an h/ệ hai người họ không bình thường đâu. Mà này, cô ấy xinh lắm nhé..."
Lưu Dương và Triệu Vĩ bàn tán sôi nổi bên cạnh.
Tôi nhìn màn hình điện thoại hiện thông báo thất bại, buông tay vứt máy sang một bên.
Lẽ ra nghe tin này tôi phải vui mừng thở phào mới đúng.
Sao giờ lại thấy bực bội khó chịu?
...
"Đi nào A Nam, đ/á/nh bóng rổ đi."
Triệu Vĩ thay xong bộ đồ thể thao, hét sang phía tôi.
Tôi lắc đầu, hắn lập tức vòng tay qua cổ kéo tôi lại.
"Lão Thẩm đi hẹn hò rồi, đang thiếu người. Cậu tay chân mảnh khảnh thế này, không vận động sau này gái cũng không tán nổi đâu."
Hắn vừa nói vừa lôi phăng tôi xuống giường.
Trên sân bóng, hiệp một vừa kết thúc.
Tôi ngửa cổ uống ừng ực chai nước, thở hổ/n h/ển.
Quả nhiên lâu không vận động, thể lực xuống dốc thật.
Triệu Vĩ đứng phía sau bất ngờ vỗ vai tôi, kêu lên: "Nhìn kìa, lão Thẩm với cô gái đó."
Tôi gi/ật mình, theo hướng tay hắn nhìn ra xa.
Dưới tán cây cách đó không xa, một cô gái xinh xắn đang ngại ngùng đưa thứ gì đó cho Thẩm Tử Thừa.
Hai người cười nói vui vẻ, trông rất thân thiết.
Một nỗi trống trải vô cớ dâng lên.
Tôi siết ch/ặt chai nước, định quay đi.
Bỗng người bên kia như có linh cảm.
Đôi mắt hắn chuyển hướng.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau qua tấm lưới rào.
Tôi vội vã né tránh.
"Vào sân đi!" Tiếng ai đó vọng tới.
Tôi đặt chai nước xuống góc sân, tránh ánh nhìn của hắn mà bước vào sân bóng.
Đang dẫn bóng tìm thời cơ ném rổ, bỗng một lực mạnh đẩy sập tôi.
Mất thăng bằng, cả người tôi đổ ập xuống đất.
Cơn đ/au nhói từ mắt cá chân bùng lên.
Tôi co rúm người, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng.
Giữa tiếng ồn ào, vẳng lại giọng nói hoảng hốt.
Chưa kịp nhận ra, đã thấy Thẩm Tử Thừa mặt tái mét lao tới: "Trịnh Gia Nam!"
Tôi nhìn đôi môi bệch đi của hắn, cố nhịn đ/au: "Không sao, chỉ bị trật mắt cá thôi."
Mồ hôi thấm ướt tóc mai chảy vào mắt, tôi định đưa tay lau thì khuỷu tay đã bị nắm ch/ặt.
Cánh tay hắn luồn qua sau gáy tôi.
Một giây sau, cả người tôi bị hắn bế công chúa lên không trung.
?
Tôi hoảng hốt ôm ch/ặt cổ hắn, kêu lên:
"Cậu làm gì thế?"
Thẩm Tử Thừa nghiêm mặt: "Đưa cậu đến phòng y tế."
Không phải, đưa thì đưa chứ bế công chúa thế này là sao?
Giữa thanh thiên bạch nhật, hắn ôm tôi rảo bước về phòng y tế.
Suốt đường đi, bao ánh mắt tò mò đổ dồn về phía chúng tôi.
Tiếng trêu ghẹo nổi lên không ngớt.
M/áu dồn lên mặt, tôi x/ấu hổ thì thào:
"Thả tôi xuống đi."
Hắn nhíu mày: "Đừng cựa quậy."
"Không được, tôi tự đi được."
Tôi giãy giụa đẩy hắn ra.
Thẩm Tử Thừa mặt ám lại, giơ tay vỗ một cái vào mông tôi.
"?"
Thằng khốn này!
Tôi ngẩn người không tin nổi.
Chỗ mông bị đ/á/nh dần tê rát.
Lớn lên chưa ai đ/á/nh đít tôi bao giờ.
Vừa x/ấu hổ vừa tức gi/ận, đang định tính sổ thì gặp ngay ánh mắt đen lạnh như băng của hắn.
Ngọn lửa phẫn nộ trong tôi vụt tắt.
Thôi bỏ qua đi...
Hức, trật chân đã đành, còn bị đ/á/nh đít nữa. Hắn tức gi/ận cái gì chứ?
Đành ôm mặt làm ngơ.
Không thấy tôi.
Không thấy tôi.
...
Trời ơi, sao đường dài thế?
Tới phòng y tế, bác sĩ kiểm tra mắt cá chân tôi.
Sau đó đưa cho tôi một túi chườm đ/á.
"Chườm lạnh trước đã. Lát nữa tôi cho bình xịt, ngày xịt hai lần. Mấy hôm nay đừng vận động mạnh."
Tôi gật đầu.
Khi bác sĩ đi khỏi, túi chườm trong tay tôi đã bị một bàn tay cư/ớp mất.
Thẩm Tử Thừa ngước mắt lên: "Để tôi."
Chưa kịp phản ứng, hắn đã đặt bắp chân tôi lên đùi mình.
Hơi lạnh từ túi chườm áp vào chỗ sưng tấy.
Tôi co chân lại, nhưng bàn tay ấm áp của hắn đã ghì ch/ặt.
"Cái này... để tôi tự làm cũng được."
Thẩm Tử Thừa ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt cảnh cáo.
Tôi mím môi, ngượng ngùng quay mặt đi.
Thời gian trôi qua, tôi khó chịu cong lưng.
Hắn phát hiện động tĩnh, đôi mắt đen kịt nhìn thẳng.
Tôi cứng người, môi run run: "Tôi mỏi lưng."
Để hắn chườm đ/á, tôi phải vặn người chống tay sau lưng.
Lâu thế này ai mà chịu nổi.
Thà tự làm còn hơn.
Thẩm Tử Thừa gật đầu hiểu ý.
Tôi tưởng hắn đã thông cảm thì hắn buông tay ra nói nghiêm túc:
"Vậy đổi tư thế khác nhé?"
Hả?
Chưa kịp nói, hắn đã đứng dậy quỳ một chân xuống đất.
Đặt chân tôi lên đùi hắn.
Hôm nay hắn mặc quần đùi, hơi nóng từ đùi truyền qua lòng bàn chân khiến toàn thân tôi run lên.
Không phải.
Cậu không thấy tư thế này còn tệ hơn sao?
"Xin lỗi, làm phiền chút ạ."
Một giọng nói ngọt ngào vang lên.
Tôi ngẩng đầu. Là cô gái đi cùng Thẩm Tử Thừa lúc nãy.
Tôi vội rụt chân lại, trong lòng dâng lên nỗi hụt hẫng khó tả.
"Đây là..." Ánh mắt cô ấy đầy tò mò.
Tôi há hốc miệng, chưa kịp trả lời thì Thẩm Tử Thừa đã ngước lên giải thích: "Bạn cùng phòng. Đừng nghĩ linh tinh."
Tôi nhìn gương mặt nghiêm nghị của hắn.
Lòng tôi dâng lên cảm giác vừa chua xót vừa nghẹn ngào.
Vội vàng phủ nhận qu/an h/ệ với tôi thế.
Sợ bạn gái hiểu lầm chứ gì.
"Đợi tôi chút." Thẩm Tử Thừa dặn dò tôi rồi đứng dậy theo cô gái ra ngoài.
Nhìn bóng lưng họ khuất dần, tôi buông thõng mắt xuống.
Giờ phút này, dù có chậm hiểu đến mấy tôi cũng nhận ra tình cảm của mình rồi.
Tôi thở dài nằm vật xuống giường.
Thôi, có lẽ tình cảm của hắn với tôi chỉ là nhất thời.
Không thể đặt hi vọng.
Giờ hắn đã có bạn gái, đừng tự chuốc lấy phiền n/ão làm gì.
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 10
7
Chương 7
8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook