Ông Hoàng Âm Nhạc Chú Theo Đuổi Tôi Lên Gameshow

Ừm, hôm đó là Chu Tĩnh đến.

"Dì nhỏ? Cô ấy không phải ở nước ngoài sao?"

Chu Tĩnh là chị gái của Chu Duy Bạch, thường xuyên ở nước ngoài, không ngờ đã trở về.

Sợ tôi không tin, Chu Duy Bạch lấy điện thoại cho tôi xem ảnh chụp chung của hai người.

Trong ảnh, đôi giày trên chân Chu Tĩnh đúng là đôi tôi đã thấy ở cửa.

Hóa ra chỉ là hiểu lầm, Chu Duy Bạch nhìn tâm trạng tôi bỗng vui hẳn lên, có chút đăm chiêu.

"Vậy là em tưởng anh đưa bạn gái về nhà nên mới gi/ận hờn đúng không?"

Nghe giọng điệu dò xét của anh, lòng tôi hoảng lo/ạn, vội vàng phủ nhận: "Không phải! Anh muốn đưa ai về thì đưa, liên quan gì đến em. Em chỉ gi/ận anh đ/á/nh em thôi!"

"Hừ! Thật sao?" Chu Duy Bạch cười lạnh.

Không biết có phải ảo giác không, tôi nghe thấy một chút thất vọng trong giọng anh.

Khu này toàn phòng của các đạo diễn, tôi không tiện ở lại lâu. Vừa mở cửa định rời đi thì thấy một bóng người quen thuộc vụt chạy vào phòng bên cạnh.

Thẩm Ý? Đã muộn thế này, cậu ta làm gì ở đây?

"Sao thế?" Thấy tôi đứng im ở cửa, Chu Duy Bạch hỏi.

"Người ở phòng bên cạnh anh là ai?"

"Là tổng giám đốc Lý của Diệu Tinh giải trí. Có chuyện gì à?"

Diệu Tinh giải trí? Hình như Thẩm Ý là thực tập sinh của công ty này? Giám đốc muốn gặp nghệ sĩ của mình cũng là chuyện bình thường.

Tôi gạt đi cảm giác kỳ lạ trong lòng, lắc đầu.

7

Dù hiểu lầm đã được giải tỏa nhưng tôi đã ký hợp đồng với đoàn làm phim, vẫn phải ở lại đến khi bị loại.

Ban đầu tôi định làm cho có để chờ bị đào thải, nào ngờ lại có người đặc biệt đến tận trường quay vì tôi.

Nhìn mấy cô gái trạc tuổi mình đứng giữa gió lạnh, mũi đỏ ửng vì rét mà mắt sáng rực, lòng tôi dâng lên cảm xúc phức tạp.

"Trời lạnh thế, đừng đứng ngoài này nữa, về đi!" Tôi đưa chữ ký cho họ rồi giục.

"Không sao! Chúng em chỉ muốn đến gặp anh! Thời Dục, cố lên nhé, bọn em luôn ủng hộ anh."

Nhìn ánh mắt chân thành của họ, câu "Đừng bỏ phiếu cho tôi nữa" kẹt cứng trong cổ họng, không sao thốt ra được.

"Vậy tôi mời các em uống cà phê vậy." Tôi bất đắc dĩ nói, định thò tay vào túi thì bỗng đơ người.

!!!

Chu Duy Bạch vẫn chưa mở khóa thẻ cho tôi, nghĩa là hiện tại tôi không có một xu dính túi!!!

Đối diện ánh mắt mong đợi của các cô gái, tôi cười gượng gạo. C/ứu tôi!!! Làm sao bây giờ!

Đúng lúc tôi suýt diễn cảnh "x/ấu hổ muốn độn thổ" thì c/ứu tinh xuất hiện.

"Chờ tôi chút." Tôi nói rồi chạy vội về phía Chu Duy Bạch.

"Nhanh lên, đưa điện thoại đây!" Tôi không nói không rằng mò mẫm trên người anh.

Dù không hiểu chuyện gì, Chu Duy Bạch vẫn đưa điện thoại cho tôi.

Tôi thao tác nhanh nhẹn: mở khóa, đặt hàng, thanh toán, một mạch không ngừng, hoàn toàn không nhận ra rằng mấy cô gái đứng xa xa nhìn thấy cảnh này đã liếc nhau, ánh mắt thay đổi hẳn.

"Tớ nhìn không lầm chứ? Thời Dục vừa dùng điện thoại của Chu tổng?"

Vì Chu Duy Bạch không chỉ là ca sĩ mà còn có công ty giải trí riêng nên nhiều người gọi anh là Chu tổng.

Một cô gái khác cũng kìm nén giọng điệu phấn khích: "Cậu không nhìn lầm đâu!! Cậu ấy còn dùng vân tay mở khóa nữa!!"

"Tớ cảm thấy mình vừa phát hiện ra thứ gì đó không tầm thường!"

"Tớ cũng thế..."

Trong góc khuất không ai để ý, một cặp đôi không tên đã âm thầm ra đời.

8

Phải học biểu diễn ca khúc chủ đề trong ba ngày. Hồi đại học tôi từng lập một ban nhạc nên ca hát tạm ổn.

Nhưng nhảy thì hoàn toàn m/ù tịt. Cả ngày chẳng thuộc nổi mấy động tác, chỉ toàn đổ mồ hôi.

Đột nhiên, giữa phòng tập vang lên tiếng reo hò. Tôi cũng mon men lại xem.

Chỉ thấy một chàng trai gương mặt điển trai, da trắng đứng giữa vòng vây, uyển chuyển theo điệu nhạc, mỗi động tác đều chuẩn chỉnh.

Không ngờ chỉ sau một ngày, cậu ta đã nhảy ca khúc chủ đề thành thạo đến vậy. Mọi người xung quanh đều trầm trồ thán phục.

Ngay cả Chu Duy Bạch khó tính cũng hiếm hoi nở nụ cười, gật đầu hài lòng.

Kết thúc bài nhảy, chàng trai giữa sân khấu phẩy mái tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán. Lúc này tôi mới nhìn rõ mặt.

Đây không phải Thẩm Ý sao? Không ngờ cậu ta nhảy hay thế.

"Thẩm Ý, mặc dày thế không nóng à?"

Đồ tập của đoàn phát là áo hoodie dày, mặc ngoài trời thì vừa nhưng nhảy sẽ vướng víu.

Trong phòng tập, mọi người hầu như chỉ mặc áo phông cho tiện.

Thẩm Ý trán đầm đìa mồ hôi, gương mặt trắng bệch ửng hồng, thân hình mảnh khảnh chìm trong chiếc áo hoodie rộng thùng thình, nhưng vẫn cười lắc đầu nói không nóng.

Màn trình diễn hôm nay của Thẩm Ý gây tiếng vang lớn. Nhiều người thì thầm bàn tán, đối thủ mạnh thế này thì khó ai tranh được ngôi nhất.

Ngôi quán quân thì không liên quan gì đến tôi, tôi tự biết mình làm được đến đâu.

Ánh mắt tôi dõi theo bóng lưng Chu Duy Bạch, định chạy đến hù dọa thì một bóng người khác lọt vào tầm mắt.

"Thầy Chu, em có vài chỗ trong bài hát chưa hiểu lắm, tối nay em có thể đến hỏi thầy được không?" Thẩm Ý ngẩng mặt, đôi mắt long lanh đầy hy vọng.

Bước chân tôi khựng lại. Đây là định vào phòng anh ta sao?

Chu Duy Bạch ánh mắt lạnh đi, lặng lẽ quan sát người trước mặt rồi nói: "Được thôi. Sau bữa tối, em dẫn cả nhóm đến phòng tập thanh nhạc đi, thầy sẽ giảng cho tất cả luôn."

Thẩm Ý thoáng ngẩn người, nhưng nhanh chóng nở nụ cười gật đầu đồng ý.

Đợi người đi khuất, tôi vòng tay qua vai Chu Duy Bạch, dí vào tai anh giọng điệu lả lơi: "Thầy Chu~ người ta có vài thắc mắc, tối nay có thể đến phòng thầy không?"

Vừa nói vừa liếc mắt đưa tình.

Tưởng sẽ bị anh gạt phăng ra, nào ngờ Chu Duy Bạch quay đầu lại, nhướng mày.

Danh sách chương

5 chương
25/12/2025 17:24
0
25/12/2025 17:24
0
07/01/2026 09:13
0
07/01/2026 09:12
0
07/01/2026 09:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu