Ngủ ngon cùng những vì sao

Ngủ ngon cùng những vì sao

Chương 6

07/01/2026 09:47

10

Chạy trốn đến một góc khuất an toàn, chúng tôi ngồi thở hổ/n h/ển. Không gian im lặng kéo dài, cả hai đều không nói năng gì.

Tôi cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng cảm xúc dồn nén bấy lâu bỗng trào dâng:

- Trì Duyệt, tao không chịu nổi nữa rồi. Đánh nhau một trận đi!

Tôi đứng phắt dậy, đ/á một cước vào người hắn. Hắn mất thăng bằng, ngã vật xuống đất.

- Dậy đi! Phản công đi chứ!

Hắn nằm im dưới đất, mắt đỏ ngầu, bộ dạng thê thảm nhưng vẫn c/âm như hến. Tức gi/ận, tôi nhảy lên đ/è ngửa hắn, túm cổ áo giáng một quyền:

- Mày đ/á/nh trả đi đồ thằng ng/u!

- Trình Tinh Vũ này cả đời chỉ có mỗi mày là bạn! Tao đối xử với mày hết lòng, còn mày thì sao?

Từng quyền đ/ấm liên tiếp vào mặt hắn:

- Tao không gia đình, không bạn bè, chỉ có mày... Thế mà mày nói tuyệt giao là tuyệt giao à?

Nỗi uất ức tích tụ bao năm vỡ òa, nước mắt giàn giụa:

- Tao đã nói bao lần không thích Ôn Hòa, sao mày cứ không tin?

- Loại người vô tâm vô tình như mày, đúng là không trách được người ta không thèm để mắt tới!

- Vì một người con gái, mày sẵn sàng vứt bỏ tình huynh đệ bao năm?

- Tao đ/ập ch*t cái thằng ng/u này!

Tôi vừa túm ch/ặt cổ áo hắn vừa gào thét, nức nở không thành tiếng. Đột nhiên hắn siết ch/ặt vai tôi, lật người đ/è ngửa tôi xuống. Trước khi kịp hiểu chuyện gì xảy ra, hắn đã ép môi lên môi tôi.

Đôi môi hắn r/un r/ẩy, giọt lệ rơi xuống khóe mắt tôi, hòa cùng nước mắt tôi chảy dài.

- Trình Tinh Vũ... từ đầu tôi đã không muốn làm huynh đệ với cậu...

Tôi cứng đờ người tại chỗ.

- Mười năm trước cậu cũng cùng một biểu cảm này... kinh ngạc, gh/ê t/ởm...

Toàn thân hắn run nhẹ, ánh mắt phủ màu cô liêu.

- Thất vọng lắm nhỉ? Tôi chính là thằng đồng tính khiến cậu gh/ê sợ...

- Yên tâm đi, sau concert kết thúc, cầu qua cầu đường qua đường. Tôi sẽ không bao giờ làm cậu buồn nôn nữa...

Hắn buông tôi ra, bỏ đi trong chán chường.

11

Tôi nằm dài trên đất, đầu óc trống rỗng. Mãi đến khi trợ lý hớt hải tìm thấy.

- Anh Tinh! Anh trốn đâu thế? Trì Duyệt đi/ên cuồ/ng tìm anh khắp nơi!

- Gửi tin nhắn cầu c/ứu xong anh biến mất luôn. Nghe nói gần đây có hỏa hoạn, hắn ta liều mạng xông vào đám ch/áy!

- Em xin rút lại mọi lời chê bai. Kẻ sẵn sàng liều mạng c/ứu anh, xem ra vẫn coi anh là huynh đệ.

Tôi chợt nhớ ra, trong danh bạ cũ lưu Trì Duyệt là liên lạc khẩn cấp. Có lẽ lúc nãy lỡ tay kích hoạt tính năng cầu c/ứu.

Thì ra... hắn sốt sắng, gi/ận dữ đến vậy là vì tưởng tôi mắc kẹt trong biển lửa.

Đ** mẹ... thằng đần...

12

Cùng lúc, clip chúng tôi đ/á/nh nhau giữa phố gây bão mạng. Có kẻ chộp được cảnh tôi đỡ Ôn Hòa chạm mặt Trì Duyệt, bị dân tình đặt tên "Cuộc chiến tranh đoạt bạn gái".

[Trời đất ơi! Tinh - Duyệt ẩu đả đường phố vì gái đẹp!]

[Gh/ét nhau thế này mà còn tổ chức concert kỷ niệm 10 năm? Các anh diễn mệt, khán giả xem cũng mệt!]

[Đồng ý! Đừng vơ vét tiền fan nữa!]

[Fan CP tan nát cõi lòng, từ nay không đẩy thuyền bừa nữa!]

[Không phải! Tôi có mặt ở hiện trường, xin x/á/c nhận Trì Duyệt xông vào lửa gào tên Trình Tinh Vũ. Không hiểu sao sau đó lại đ/á/nh nhau!]

[Tôi cũng chứng kiến, cảm giác Trì Duyệt thật sự tưởng Trình Tinh Vũ bị kẹt trong đám ch/áy. Đợi hồi kết!]

Đủ loại bình luận khiến chủ đề liên tục leo top. Điện thoại phỏng vấn từ các tòa soạn gọi không ngớt. Ngay cả Ôn Hòa cũng nhảy vào hóng hớt:

- Hai người sao thế?

Tôi chẳng thiết tha đối đáp. Cô ta lại hỏi dò:

- Năm đó hai người vì sao mà đổ vỡ? Đừng đổ tại tôi nhé! Báo chí viết linh tinh, tôi từng tìm Trì Duyệt hỏi rõ. Hắn thẳng thừng nói không thích tôi, khiến tôi thành kẻ lố bịch.

- Tôi nghĩ đi nghĩ lại, dùng phương pháp loại trừ, cuối cùng kết luận: Hắn thích anh.

Thì ra... hắn chưa từng thích Ôn Hòa.

Tao đúng là thằng đần, bị hắn lừa suốt ba năm trời.

Người hắn thích từ đầu đến cuối... vẫn là tao...

Đ** mẹ... thế giới này thật đi/ên rồi...

13

Không lâu sau, có người liên hệ với quản lý muốn gặp tôi. Không ngờ đó lại là mẹ Trì Duyệt.

Tôi chỉ gặp bà dăm ba lần, không rõ vì sao bà tìm tôi. Càng bất ngờ hơn với những lời bà nói:

- Hồi cấp hai, Duyệt bảo: "Mẹ ơi, con hình như không thích con gái". Lúc đó hai vợ chồng tôi tưởng con bị bệ/nh tâm lý nên đưa đi chữa trị ròng rã. Sau này nó bảo "hình như con không thích ai cả", chúng tôi nghĩ do thiếu vắng gia đình nên nó sống khép kín, lớn lên sẽ đỡ.

- Năm nó mười bảy, tôi ly dị chồng, mỗi người một nhà. Nó sống một mình, làm gì cũng đơn đ/ộc.

- Sau này ra nước ngoài gặp nhiều cặp đồng tính, tôi mới biết con mình không hề bệ/nh hoạn. Xem tin tức trong nước, thấy nó hoạt bát hẳn lên. Hai đứa tỏa sáng trên sân khấu.

- Về nước thăm nó vài lần, phát hiện điện thoại toàn ảnh hai đứa. Lẽ ra tôi phải hiểu được tâm tư nó, nhưng chỉ nghĩ đơn thuần là tình bạn thân.

- Nó trồng cả vườn hoa cúc họa mi, trong phòng đầy ắp sao giấy gấp... chắc anh không biết đâu nhỉ?

Tôi gật đầu ngơ ngác. Đương nhiên là không biết...

Bà cười khổ, đưa cho tôi một tập hồ sơ. Mở ra mới biết là di chúc.

Di chúc của Trì Duyệt. Hắn để lại toàn bộ tài sản cho tôi.

- Ba năm trước, đúng năm các cháu tách nhóm, bố nó sắp xếp hôn nhân. Nó thẳng thừng từ chối vì không thích phụ nữ. Qu/an h/ệ xã hội của nó hẹp, nên bố nó tra ra được anh.

- Cháu có biết nó bị trầm cảm không? - Bà hỏi.

- Cháu... không biết... - Tôi lắc đầu bàng hoàng.

Chợt nhớ lại lúc mười tám tuổi, hắn từng nói:

Sợ nhất là tỉnh dậy lúc hoàng hôn, cảm giác như bị thế giới bỏ rơi.

Lúc đó tôi còn chế giễu hắn đàn ông mà ủy mị.

Danh sách chương

5 chương
25/12/2025 17:30
0
25/12/2025 17:30
0
07/01/2026 09:47
0
07/01/2026 09:45
0
07/01/2026 09:43
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu