Xong rồi, thật sự là cong rồi.

Xong rồi, thật sự là cong rồi.

Chương 4

07/01/2026 10:00

Sau một tháng, tôi nhận được điện thoại từ thím, mới biết chú bị t/ai n/ạn xe rất nặng. Nếu không kịp thời gom đủ viện phí, chú sẽ phải đối mặt với nguy cơ c/ắt c/ụt chân.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, tôi vội vàng xin phép giáo viên chủ nhiệm.

Tôi được chú thím nuôi nấng từ nhỏ, trong lòng tôi họ chính là cha mẹ thứ hai của mình.

Để về sớm nhất có thể, tôi lần đầu tiên trong đời đi máy bay, sau đó đổi sang xe khách, cố gắng hết sức chạy về bệ/nh viện Nhân dân huyện.

Khi tới nơi, thím đang ngồi khóc ngoài hành lang, nức nở từng hồi. Tôi đưa hết số tiền tích cóp ba năm trong thẻ cho thím, nhưng vẫn không đủ.

Tên tài xế gây t/ai n/ạn nhà nghèo không có tiền đền bù. Thím đã lấy hết tiền tiết kiệm trong nhà, v/ay mượn khắp nơi, cuối cùng vẫn thiếu hai mươi vạn.

Tôi an ủi thím: "Thím ơi, người tốt sẽ gặp may, chú chắc chắn sẽ qua khỏi thôi."

Thím đ/au đớn vật vã: "Thiếu hai mươi vạn, nếu không gom đủ, chú cháu sẽ thành phế nhân suốt đời."

"Có thể v/ay mượn chỗ nào tôi đều chạy vạy hết rồi, biết làm sao bây giờ?" Nhìn thím như vậy, lòng tôi quặn thắt.

"Được rồi! B/án nhà! Phải rồi, đợi chú khỏi bệ/nh, chúng ta sẽ m/ua nhà khác sau."

Căn nhà cũ giá bị ép rất thấp, cuối cùng chỉ b/án được mười lăm vạn. Sau đó lại v/ay ngân hàng thêm năm vạn, tổng cộng mới đủ viện phí.

Ca phẫu thuật kéo dài năm tiếng, may mắn là đã c/ứu được đôi chân. Nhưng sau mổ vẫn còn viện phí hàng ngày cùng tiền ăn uống cho chú thím. Tôi chợt nhớ tới hai vạn tệ Thẩm Hoài Xuyên chuyển cho trong Alipay.

Tôi chuyển hết số tiền đó cho thím, dùng để chi trả viện phí và sinh hoạt hàng ngày.

Danh sách chương

4 chương
25/12/2025 17:32
0
07/01/2026 10:00
0
07/01/2026 09:58
0
07/01/2026 09:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu