Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi là một paparazzi nam, sau khi vô tình bắt gặp cảnh thân mật giữa tổng tài và nữ thần, tôi lại bị anh ném lên giường.
"Ông chủ cậu sai cậu đến quyến rũ tôi à?"
"Tổng giám đốc Tần, tôi trai thẳng mà, anh không thể…!"
Lời còn chưa nói hết, bàn tay lạnh lẽo của Tần Bạc đã luồn vào trong áo tôi.
Tôi vừa giãy giụa vừa đ/á lo/ạn xạ, nhưng lại bị anh dùng một tay đ/è ch/ặt hai cổ tay, không nhúc nhích nổi. Chóp mũi anh áp sát gò má tôi, đôi môi lạnh lạnh khi thì chạm, khi thì rời khỏi môi tôi, cảm giác tê dại xen lẫn x/ấu hổ lan khắp cơ thể.
Tôi khóc không ra nước mắt. Lần này đúng là chơi lớn rồi… lớn đến mức tự ném mình lên giường luôn.
1
Đêm khuya, bên trong khách sạn Muse.
Tôi ngồi co ro trong bóng tối, hai mắt dán ch/ặt vào cửa phòng tổng thống cao cấp đối diện.
Ngồi rình gần nửa tiếng, chân tôi đã tê cứng không còn cảm giác.
Cuối cùng, ở khúc rẽ hành lang xuất hiện một bóng người. Người đó men theo tường nhanh chóng lẻn đến bên tôi, nhét vào tay tôi một chiếc thẻ phòng, sau đó nhìn tôi bằng ánh mắt như sắp ra pháp trường, che mặt rồi rút lui.
Tôi nghiêm túc gật đầu với không khí, trong đầu lặng lẽ nhớ lại cảnh tượng vài giờ trước.
Lúc ấy tôi còn ở công ty, ông chủ nắm ch/ặt tay tôi, giọng đầy tâm huyết: "Tiểu Mạc à, lần này công ty trông cả vào cậu đấy!"
Tôi khẽ cười lạnh, thầm nghĩ: "Đồ ngốc."
Công ty rá/ch nát này của tôi cũng được gọi là công ty giải trí, dưới trướng chỉ có vài nghệ sĩ, lại chẳng có chút lưu lượng nào. Có một cô năm nay may mắn đóng được vai nữ phụ trong một bộ phim. Vốn dĩ nữ chính cũng sắp hết thời, ai ngờ sau khi quay xong lại đi chỉnh dung, một phát ôm trọn mọi đề tài nóng. Còn nữ phụ đáng thương của chúng tôi, Triệu Mộng Liên, thì chẳng được gì cả.
Cứ thế này thì làm sao mà sống nổi? Ông chủ ngồi không yên, bắt đầu dùng đến chiêu trò thối nát quen thuộc trong giới giải trí, quy tắc ngầm.
Mục tiêu là Tần Bạc, tổng giám đốc tập đoàn Tần thị vừa từ nước ngoài về.
Tập đoàn này vốn đã giàu sụ, giờ mở công ty giải trí khiến bao người muốn nhảy việc. Công ty nhỏ như chúng tôi làm sao với tới?
Thế là ông chủ moi móc đủ đường, biết được tối nay Tần Bạc sẽ ở khách sạn Muse, liền lấy tr/ộm thẻ phòng, mục đích là nhét Triệu Mộng Liên vào phòng anh, danh nghĩa là "bàn chuyện làm ăn".
Thành công thì tốt, thất bại cũng có ảnh làm bằng chứng tống tiền. Mà tôi chính là thằng x/ấu số phải lẻn vào chụp lén.
Thật lòng mà nói, trò này vừa x/ấu xa vừa nguy hiểm.
Tần Bạc có thể khoan dung với con gái, chứ một thằng đàn ông như tôi thì khó mà thoát thân.
Tôi nghiến răng, nhất định không được để lộ!
Nhưng chờ mãi vẫn không thấy Triệu Mộng Liên xuất hiện. Mắt thấy Tần Bạc sắp tới, tôi cân nhắc hồi lâu, cuối cùng quyết định… tự mình lẻn vào trước.
Lúc ấy chắc tôi đi/ên mới nghe lời sếp. Bị phát hiện là Tần Bạc có thể báo cảnh sát ngay. Nhưng tôi lại có lý do không thể không đi.
Dù sao thì… đổi thành paparazzi khác, ai biết họ sẽ chụp ra thứ gì.
Tôi lén vào phòng, may sao phòng tổng thống cao cấp rất rộng. Tôi núp sau ghế sofa gần cửa sổ, vài phút sau đã nghe tiếng mở cửa.
Tay ôm ng/ực, tim đ/ập thình thịch.
Nghe tiếng bước chân thì chỉ có mỗi mình Tần Bạc.
Triệu Mộng Liên ch*t ở đâu rồi?!
Tôi nín thở. Dường như Tần Bạc không di chuyển nhiều.
Đúng lúc bầu không khí yên lặng đến đ/áng s/ợ thì có tiếng chuông cửa vang lên.
Trong lòng tôi thoáng hiện cảm giác không ổn.
Hai giây sau, một giọng nữ mềm mại truyền vào tai tôi. Tôi lập tức ch*t lặng.
Đệt… đây đâu phải giọng của Triệu Mộng Liên?!
Chẳng lẽ không chỉ có công ty tôi nghĩ ra chiêu bẩn này?
Đúng như dự đoán. Tôi nghiến răng giữ im lặng, trong khi giọng nói lạnh như băng của Tần Bạc cất lên: "Cô là ai?"
"Tổng giám đốc Tần quên em rồi sao? Em là Tô Nhan đây, trưa nay chúng ta còn dùng bữa cùng nhau mà?"
Tôi: "Ôi trời ơi!"
Tô Nhan!
Crush cũ của tôi!
Đây là thao tác trời ơi đất hỡi gì vậy?!
Vừa đ/au lòng trước sự mục nát của giới giải trí, vừa lo cho tính mạng bản thân.
Triệu Mộng Liên không đến, tôi biết phải làm sao đây!
Hình như Tần Bạc chẳng nhớ mặt người trước mắt, chỉ hờ hững đáp lại, hoàn toàn không dính bẫy.
"Vậy... em vào trong được không ạ?" Giọng cô ta đầy lúng túng.
Tần Bạc chưa kịp trả lời thì tim tôi đã lo/ạn nhịp.
Đang lúc ngàn cân treo sợi tóc, thì một giai điệu du dương vang lên từ trong ng/ực tôi.
Tim tôi ngừng đ/ập.
Ch*t ti/ệt! Quên tắt chuông điện thoại!
Bên ngoài lập tức im phăng phắc.
Tôi cuống cuồ/ng lôi điện thoại ra, là Triệu Mộng Liên gọi tới, còn gửi mấy tin nhắn:
[Ch*t rồi, Tiểu Mạc ơi! Chị nhầm địa chỉ khách sạn Muse thành quán bar Muse rồi! Chị còn ngồi đây chờ hơn nữa ngày, em cố gắng cầm cự nhé, chị đến ngay!"
Lòng tôi như tro tàn.
Tần Bạc vẫn im lặng, Tô Nhan vội cười nói: "Điện thoại Tổng giám đốc Tần đổ chuông ạ? Ngài còn dùng bài hát của em làm nhạc chuông nữa, vậy mà nói không quen em!"
Tôi như hóa đ/á ngồi xổm tại chỗ, trong đầu liên tục tự hỏi:
Rốt cuộc vì sao tôi lại vào đây?
Và tôi phải ra ngoài bằng cách nào đây?!
Tiếng bước chân nặng nề càng lúc càng gần. Đầu tôi sắp n/ổ tung, tay còn hơi run. Khi âm thanh dừng lại, tôi r/un r/ẩy ngẩng đầu, chỉ thấy Tần Bạc đang nghiêng người đứng trước sofa.
"Cút!" Anh lạnh lùng bảo.
Tô Nhan im bặt.
Không biết qua bao lâu, cửa bị đóng sầm lại.
Nhịp tim chưa kịp trở lại bình thường, Tần Bạc đã bất ngờ ra lệnh: "Ra đây."
Giây phút ấy, tôi như nhìn thấy... ánh hào quang.
Trong giây phút đứng dậy, phòng tuyến tâm lý của tôi sụp đổ hoàn toàn.
Đầu óc chỉ còn một câu hỏi: "Tại sao tôi lại vào đây?
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook