Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Phòng họp chìm trong im lặng ch*t chóc, càng tô đậm tiếng động vang lên the thé.
=== Đoạn 6 ===
Kh//âu Việt Lê ngừng tay, vô thức sờ vào túi áo nhưng không tìm thấy viên kẹo bông chocolate.
Anh càng thêm tức gi/ận, thẳng thừng trút gi/ận lên đầu giám đốc bộ phận phần cứng: "Đã nói với các anh bao nhiêu lần rồi? Tìm đối tác chỉ cần một tư tưởng duy nhất - đảm bảo lợi ích tối đa cho Việt Kh//âu. Anh gọi điện ngay đi, nói với họ nếu không đổi tư duy thì chúng ta đổi nhà máy."
Mùa cao điểm sản xuất quý 3 đã đến, các đơn hàng chất đầy từ nhà máy lớn đến xưởng nhỏ. Nếu thực sự đổi nhà cung ứng, đừng nói đến chuyện trễ hạn, ngay cả việc sản phẩm của Việt Kh//âu có được xếp lịch sản xuất hay không còn chưa chắc.
Lời nói của anh bất chấp hậu quả, đến Thượng Hải Thanh cũng không nhịn được, khẽ nhắc nhở: "Kh//âu Việt..."
"Việc gọi điện hãy tạm hoãn đã." Ai ngờ người lên tiếng lại là Cam Triết.
Bộ phận R&D phần cứng và công nghệ có qu/an h/ệ mật thiết, với tư cách CTO, Cam Triết cần tham gia cuộc họp nên Thượng Hải Thanh đã mời anh vào phòng hội nghị.
Cam Triết nhìn vị giám đốc đang liên tục lau mồ hôi, lén đưa cho Kh//âu Việt Lê một viên kẹo bông chocolate, giọng điệu nghiêm túc: "Kh//âu tổng, tôi có đề xuất thế này. Nhà máy có lẽ gặp nhiều khó khăn, ngài nên dẫn đội ngũ chuỗi cung ứng đến thăm họ. Ngài luôn ở trong nước nên có lẽ không để ý, nhưng tôi ở nước ngoài lâu nên càng thấm thía người Trung Quốc coi trọng qu/an h/ệ tình cảm."
Vị giám đốc gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, đúng vậy. Kh//âu tổng mà đến thì tốt quá rồi, nhà máy nhìn vào mặt ngài chắc chắn sẽ ưu tiên sản xuất."
Tiểu hải quy này còn khá hiểu chuyện nhỉ?
Kh//âu Việt Lê bóc kẹo bông cho vào miệng, tỉnh táo lại liền lấy điện thoại ra.
Nhưng không phải để liên hệ nhà máy.
Kh//âu Việt Lê mở DingTalk, tìm đến khung chat [Derek Gan].
Hill: [Sao anh biết chuyện kẹo bông chocolate?]
Điện thoại của Cam Triết trên bàn họp rung lên, anh bật màn hình lên nhưng không hề biểu lộ cảm xúc, chỉ lặng lẽ gõ phím.
Derek Gan: [Hôm qua thấy trong văn phòng anh.]
Ngón tay Kh//âu Việt Lê gõ bàn phím càng lúc càng nhanh.
Hill: [Loại kẹo này là hàng ngoại, trong nước khó m/ua lắm. Đừng nói với tôi là hôm qua thấy xong anh bay ra nước ngoài m/ua hộ đêm hôm đấy nhé.]
Derek Gan: [Thực tình là tôi cũng thích kẹo bông chocolate này, khi ở nước ngoài tích trữ khá nhiều. Không ngờ anh cũng thích, tiểu Kh//âu Kh//âu.]
Kh//âu Việt Lê ngồi đối diện Cam Triết, đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt như ném một cục natri kim loại vào nước, chỉ thiếu chút nữa là bốc khói.
Anh không chắc Cam Triết có cảm nhận được cơn gi/ận của mình không, chỉ thấy khuôn mặt đối phương bình thản như mặt hồ phẳng lặng dưới trăng thu.
Kh//âu Việt Lê gần như nghiến răng mà gõ phím.
Hill: [Cấm gọi tôi là tiểu Kh//âu Kh//âu].
Lập tức nhận được hồi âm.
Derek Gan: [Vậy gọi anh là Kh//âu Kh//âu vậy.]
Derek Gan: [Kh//âu Kh//âu thích, đương nhiên là rất tốt, mọi thứ đều ổn cả.]
Lại nữa rồi.
Everything is OK.
Kh//âu Việt Lê thầm cười khẩy trong lòng.
"Kh//âu Việt?" Thấy mặt Kh//âu Việt Lê như bôi một lớp bồ hóng trộn bùn, Thượng Hải Thanh tưởng anh đang liên hệ với nhà máy, liền dò hỏi: "Bên nhà máy... rốt cuộc thế nào?"
Kh//âu Việt Lê nhìn những khuôn mặt lo lắng và đói khát xung quanh, trầm ngâm giây lát rồi sắc mặt dần dịu xuống.
Anh quyết định kết thúc cuộc họp, để mọi người đi ăn trưa trước. Đứng dậy, anh đặc biệt liếc nhìn Cam Triết rồi mới hạ giọng nói với giám đốc phần cứng: "Tuần sau tìm lúc nào đó, chúng ta cùng đến nhà máy."
Vị giám đốc như trút được gánh nặng, gửi ánh mắt biết ơn về phía Cam Triết.
......
Vừa xơi được vài miếng salad trưa, điện thoại bật thông báo cuộc họp:
[14:00 Phòng họp 2303
Bộ phận Marketing
Cuộc họp chuyên đề tiếp thị app Nhất Niệm]
[Nhất Niệm] vừa được Việt Kh//âu thâu tóm, đương nhiên phải làm tiếp thị quảng bá, tranh thủ leo lên hàng ngũ ứng dụng mạng xã hội hàng đầu.
Võ công thiên hạ chỉ nhanh là không phá được, huống chi ngành internet vốn dĩ đầy biến ảo khôn lường. Một khi không nắm bắt thời cơ, [Nhất Niệm] về sau muốn vận hành suôn sẻ e rằng khó như lên trời.
Kh//âu Việt Lê không dám lơ là, chỉ nhai vội vài lá rau rồi lên phòng họp.
Vừa đẩy cửa vào, chứng hạ đường huyết nhiều năm suýt nữa được chữa khỏi.
—— Phòng họp trống trơn, chỉ mình Cam Triết ngồi giữa.
Tác giả có lời:
Kh//âu Việt Lê: Trông tôi dễ bị trêu ghẹo lắm sao?
Chương 9: Không diễn nữa, ngả bài tẩy.
Lúc nãy toàn bộ sự chú ý đều dồn vào cuộc họp, giờ Kh//âu Việt Lê mới có dịp nhìn kỹ vị CTO mới nhậm chức này.
Khác với phong cách đơn sắc đen trắng mấy hôm trước, hôm nay Cam Triết mặc áo sơ mi phong cách Nhật Bản kết hợp vàng-xanh lá, đi giày vải cùng tông màu, ngay cả dây giày cũng màu bơ, hẳn là đã chọn lựa kỹ càng.
Thanh lịch, thật sự rất thanh lịch.
Anh đang gõ bàn phím điệu nghệ ở vị trí chủ tọa, nhưng trong đầu Kh//âu Việt Lê lại hiện lên bốn chữ lớn —— công khoe lông.
Thấy Kh//âu Việt Lê đẩy cửa vào, Cam Triết vẫn không rời mắt khỏi màn hình máy tính, chỉ ngả người ra ghế, đuôi mắt khẽ nhếch lên một đường cong mơ hồ khó nắm bắt.
Kh//âu Việt Lê càng thấy con công họ Cam này dường như đang vênh váo toàn thân, như muốn nói: Trên đời này có CEO nào tôi không trị được? Không tồn tại đâu, phải hạ gục ngay.
Viết code cần tâm không tạp niệm, có vài tay kỹ thuật thích tìm chỗ vắng vẻ, cũng là dễ hiểu. Nghĩ vậy, Kh//âu Việt Lê bình tĩnh nói: "Derek, nếu anh muốn yên tĩnh thì qua phòng họp bên cạnh cũng được."
Cam Triết từ sau màn hình máy tính lộ ra đôi mắt cười, dáng vẻ càng giống chú công nhảy nhót: "Tôi vừa mới đến, Kh//âu tổng đã đuổi tôi đi rồi sao?"
Câu nói này, tối qua trong garage anh cũng từng nói.
Lời Cam Triết vốn rất bình thường, chỉ tại Kh//âu Việt Lê tự suy diễn, đầu óc toàn là nụ hôn nhẹ nhàng mang hương vị trà xanh pha lẫn chocolate. Anh xoa xoa gò má đang nóng bừng: "Giờ là giờ làm việc, nghiêm túc chút đi."
Chú công họ Cam phản kích: "Vậy ai là người không nghiêm túc đây, thưa Kh//âu tổng?"
"..." Kh//âu Việt Lê từ khi vào công ty chưa từng bị đối đáp như vậy, há hốc miệng không nói nên lời.
Mãi sau anh mới lấy lại giọng: "Ở đây sắp có cuộc họp của bộ phận Marketing."
Cam Triết gập máy tính lại, phát ra âm thanh dứt khoát giòn tan: "Đó chính là lý do tôi ở đây."
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook