Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- yêu thầm
- Chương 3
25.
Hai giây sau tôi mới gi/ật mình nhận ra, hiện tại tôi đang tựa vào ng/ực Lão Bạch??? Ơ... ơ kìa sao tốt thế? Ngại quá đi hahaha.
Bạn gái hắn á? Tôi quên sạch từ lâu rồi okay?
Có lợi mà không chiếm thì đúng là đồ ngốc~ Tôi nghĩ mình sắp sướng đến nóc nhà rồi~
A~ biển cả ơi~~ quê hương ta ơi~!!
26.
Chuyện về sau không thể tả được, đại khái tối hôm đó tôi được hưởng trọn tình thương của bạn cùng phòng.
Sáng hôm sau, tôi lại ra giặt quần l/ót.
Không sao, chẳng qua là chịu thua thôi mà? Tôi chịu.
27.
Lòng tôi càng thêm giá buốt, bởi lúc phơi quần l/ót xong, tôi liếc mắt nhìn xuống tầng dưới thì trông thấy Bạch Nguyệt Quang đang nhận hộp đồ ăn sáng từ một cô gái.
Ừ, cô gái đó chính là bạn gái cậu ta.
Nghe nói là đồng hương, bạn thanh mai trúc mã từ bé.
Tốt thật đấy, cảm giác được bên nhau từ thuở ấu thơ đến già. Mẹ kiếp, một thằng đàn ông thô kệch như tôi sao tự dưng lãng mạn thế này, bực cả mình!
28.
Trường tổ chức cuộc thi diễn thuyết tiếng Anh, tôi vì ngoại hình ổn, tiếng Anh cũng tạm được, lại thân với chị khóa trên nên được làm MC của giải, một trong những MC ấy.
Về cuộc thi này, có hai chuyện một vui một buồn, các bạn muốn nghe cái nào trước?
Nghe tin tốt trước? Được thôi, nhưng tôi nói trước nhé, tin x/ấu chính là còn một MC nữa tôi quen, các bạn cũng biết người đó.
Đúng rồi đấy, chính là bạn gái Bạch Nguyệt Quang.
Vui chứ? Tôi cũng thấy khá thú vị.
Thôi được, chả vui tí nào. Nhưng tôi nghĩ rồi, chuyện này phải cho qua thôi, mặc kệ đi, Bạch Nguyệt Quang hay bạn gái cậu ta, tôi đều không để tâm, không nghĩ tới!
Thi đấu mới là chính yếu!
À suýt quên, còn một tin vui chưa kể.
Ừ, trong số thí sinh cũng có người quen, đúng rồi đấy, chính là Bạch Nguyệt Quang.
Đương nhiên rồi, giọng tiếng Anh cậu ấy hay cực kỳ, từ lần nghe cậu hát tôi đã biết rồi.
Chẳng qua là trước khi thi đấu, buổi tổng duyệt nào tôi cũng bị ép xem cảnh ngọt ngào ư? Không sao, tôi nhịn được.
QAQ hu hu, người ta không muốn nhịn mà.
???
Gì vừa xen ngang thế? Đáng sợ vãi.
29.
Chẳng nói gì xa xôi, hễ con người ta bận rộn thì sẽ tạm quên mấy suy nghĩ linh tinh, đại khái dạo này tôi chẳng nghĩ nhiều về chuyện tình cảm tuổi trẻ nữa, dù gì tôi cũng già rồi. Nhưng không nghĩ không có nghĩa là không thấy, mỗi lần tổng duyệt, đôi uyên ương ấy cứ lảng vảng trước mắt tôi, biết làm sao được?
Có thể thấy Bạch Nguyệt Quang rất tâm huyết với giải này, lúc nào cũng chăm chỉ luyện tập, kể cả về phòng vẫn tranh thủ tập khi không làm phiền mọi người.
Đúng vậy, cậu ấy vốn là người thiện cảm, dù trong hoàn cảnh nào cũng không muốn làm phiền người khác. Khác hẳn hai con nghiện game kia, tiếng bàn phím khua như muốn thủng trần.
Bạn hỏi tôi đang làm gì? Tôi đang đọc sách chứ sao, một kẻ hiếu học như tôi tất nhiên phải đọc sách rồi. Nhưng dạo này tôi đọc hơi chậm, cả tối có khi không lật nổi một trang.
Bởi vì kẻ đang luyện diễn thuyết trước mặt tôi, biểu cảm dễ thương vô cùng. Haha.
30.
Mỗi lần tôi đều tự nhủ, đây là lần cuối, xin hãy dán mắt vào sách đi. Nhưng mấy thứ này đâu kiểm soát được, có những người xuất hiện chỉ để khiến bạn rối bời. Đau đầu quá.
"Bạch Dật." Bạch Nguyệt Quang như nhận ra biểu cảm kỳ quặc của tôi, quan tâm hỏi, "Cậu sao thế? Không khoẻ à?"
"Không, sách này viết quá hay, tôi suýt khóc."
Có lẽ không ngờ tôi trả lời vậy, Bạch Nguyệt Qung đứng hình hai giây rồi bật cười, "Không ngờ cậu... lại là người đa cảm thế."
Tôi không đáp, bởi tôi đã đờ đẫn, nụ cười ấy quá chói chang, dường như tôi chẳng nghe thấy gì khác ngoài tiếng tim mình đ/ập thình thịch sắp trào ra ngoài.
Lúc này tôi chỉ có một ý nghĩ.
Mẹ ơi, con hình như lại yêu rồi, để con thất tình vào ngày mai được không?
Lần cuối thôi, cho con buông thả một đêm nay, con nguyện sáng mai dậy giặt quần l/ót.
Tác giả có lời: Cậu cười một cái, tôi * rồi, haha~
Chương 3: 03 Tôi thích cậu nhiều lắm
31.
Kết quả là sáng hôm sau tôi chẳng kịp giặt quần l/ót, bởi hôm nay là ngày diễn ra cuộc thi diễn thuyết tiếng Anh, là MC nên tôi phải đến sớm chuẩn bị. Còn quần l/ót thì tôi lén nhét vào tủ, tính thi xong sẽ giặt.
Đắng lòng quá.
Lúc chỉnh tề trang phục bước ra cửa, ba đứa kia trong phòng mới bò dậy. Nhìn bộ dạng ngái ngủ của chúng, tôi chỉ muốn hét vài bài nhạc sôi động cho tỉnh táo cùng.
Nhưng cuối cùng đóng cửa lại tôi chẳng làm thế, ai bảo tôi là bạn cùng phòng tốt bụng Trung Quốc đây, không tin cứ về phòng xem. Trên bàn còn bánh bao sữa đậu tôi m/ua cho ba đứa chúng nó, thế mà không yêu tôi thì đúng là m/ù quá/ng rồi.
32.
Cuộc thi chia làm hai vòng, vòng một chủ đề cố định đề tài ngẫu nhiên, nói đơn giản là chuẩn bị trước. Vòng này sẽ loại phần lớn thí sinh, chỉ còn năm người vào chung kết.
Chung kết là năm chủ đề ngẫu nhiên, bốc trúng đề nào thì diễn thuyết tự do một phút về đề đó, hoàn toàn dựa vào phản ứng tại chỗ.
Nhưng năm đề này cũng đã thông báo trước cho mọi người, có chuẩn bị hay không là tùy, dù gì không phải ai cũng vào được vòng hai.
Nhưng chẳng phải có câu nói xưa rồi sao, cơ hội chỉ dành cho người có chuẩn bị. Trong lòng tôi, Bạch Nguyệt Quang chính là người như thế, không những chuẩn bị kỹ bài vòng một, năm đề vòng hai cậu cũng luyện tập nhuần nhuyễn.
Chuẩn bị kỹ đến mức, tôi gần như thuộc làu bài diễn thuyết của cậu ấy.
Đâu phải vì tôi lúc nào cũng dán mắt vào cậu ấy đâu, có lẽ các bạn hiểu, khi một người làm điều mình yêu thích, toàn thân họ tỏa sáng.
Chương 13
Chương 7
Chương 12
Chương 5
Chương 11
Chương 12
Chương 16
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook