Tôi hợp lý mà nghi con mèo nhà tôi là bạn trai cũ của tôi.

Một đêm muộn không lâu sau, tôi đi làm về đến nhà, vừa mở cửa đã thấy một vũng nước màu xanh lục kỳ lạ trải dài trước hiên. Con mèo của tôi đang núp sau ghế, liếc nhìn tôi. Tim tôi đ/ập thình thịch, mồ hôi tay ướt đẫm, chẳng màng đến chuyện khuya khoắt hay phiền hà, tôi vội vàng gọi điện cho bác sĩ thú y.

"Màu xanh ư? Đừng lo, không nghiêm trọng lắm đâu." Giọng bác sĩ trầm ổn vang lên. "Viêm dạ dày ruột thôi, hoặc do thời tiết giao mùa, hoặc do ăn phải đồ ôi thiu."

Tôi đi vòng quanh căn hộ, nhặt được vài quả nho thối dưới sàn - thứ tôi đã vứt vào thùng rác từ sáng. "Nho hỏng rồi."

"Sáng mai mang nó đến phòng khám nhé, có lẽ phải truyền dịch."

Tôi thở dài, lấy điện thoại định nhắn sếp rằng chân tôi g/ãy xin nghỉ nửa ngày. Nghĩ lại thấy viển vông quá, về đến công ty là lòi liền, bèn xóa đi đổi thành "bị trật mắt cá".

"Sưng như bánh bao, đ/au lắm ạ."

Giờ tôi nghiêm túc nghi ngờ con mèo nhà mình chính là bạn trai cũ. Bằng chứng thứ tám:

Con mèo của tôi không biết tự chăm sóc bản thân.

*****

Tôi cuống quýt chạy đến phòng khám thú y, đẩy cửa thấy bác sĩ đang xông hơi cho con mèo mun g/ầy trơ xươ/ng. Chủ nhân nó mắt đỏ hoe, đứng im lặng bên cạnh. Thấy vậy, tôi lặng lẽ đóng cửa lại, ra sảnh ngồi vuốt ve con mèo của mình. Ngoài phòng chờ đầy những giống mèo quý tộc, bộ lông óng ánh toát lên mùi tiền, tiếng kêu nũng nịu đúng kiểu thú cưng nhà giàu. Nhưng với tôi, không con nào sánh được bằng chú mèo ta lông đen trắng của mình.

Bác sĩ đề nghị truyền dịch ba ngày. Con mèo như hiểu được lời, co rúm người trong lòng tôi. Y tá cạo lông trên chân trước để lộ tĩnh mạch cho chích. Thì ra con mèo chỉ trông b/éo vì lông xù, chỗ lông cạo đi lộ ra lớp da g/ầy guộc. Tôi và y tá ghì ch/ặt nó, tay kia che mắt mèo lại. Bác sĩ cười: "Cô căng thẳng hơn cả bệ/nh nhân đấy."

Quả thật tôi lo xa, con mèo ngoan ngoãn để bác sĩ đưa kim vào, chỉ khó chịu vì bị giữ ch/ặt nên vẫy vẫy tai phản đối.

"Con mèo mun lúc nãy bị sao thế?" Tôi nhớ lại đôi mắt sưng húp của người chủ.

"Mèo già chín tuổi rồi, suy thận nặng, viêm mũi dẫn đến viêm phổi. Tình hình không khả quan." Giọng bác sĩ đều đều. "Chủ nó cũng đã chuẩn bị tinh thần rồi."

Bác sĩ thu dụng cụ xong, tôi véo nhẹ gáy con mèo ngốc của mình. Nó vẫn kêu grừ grừ dù bị treo một chân lên giá truyền.

Con mèo phải nằm viện - thứ mà ngay cả tôi còn chưa từng trải nghiệm. Nhìn nó ngồi thu lu trong "phòng bệ/nh", tim tôi thắt lại.

Điện thoại trong túi vang lên. Sếp nói sáng nay thấy tôi lái xe, chân trật mà đạp ga hăng lắm, hỏi bao giờ tôi xong mô hình tiếp quản công ty Q.

"Mèo nhà em ốm, chiều em đến công ty."

"Anh hỏi mô hình bao giờ xong, không hỏi chuyện mèo."

...

Đm đồ khốn.

Tôi quyết định luôn chiều nay cũng nghỉ làm.

Lúc đến phòng khám vội quá, giờ ra mới thấy chiếc SUV to đùng của mình chiếm trọn hai chỗ đỗ. Tôi n/ổ máy, phóng thẳng ra bờ biển gần nhất.

Bốn tiếng sau, tôi dạo bước vô định dọc bờ biển trong làn gió lạnh. Cát lọt đầy giày da, tôi cởi bỏ chúng, để bàn chân trần cảm nhận lớp cát thô ráp. Mặt biển mùa đông mờ ảo âm u, hòa lẫn vào nền trời xám xịt. Sóng vỗ qua mắt cá chân, lạnh buốt tận xươ/ng.

Hồi ấy, tôi và bạn trai cũ đến đây vào đầu hè. Hình như chúng tôi đã ngồi trên tảng đ/á kia, tôi cùng anh ngắm biển hàng tiếng đồng hồ, gió táp mặt đ/au rát.

Tôi hỏi anh muốn về chưa, anh lắc đầu. Thế là chúng tôi lại ngồi thêm mấy tiếng hứng gió biển nữa.

Hôm sau khi phát hiện anh ho ra m/áu, tôi lập tức kéo anh đến khoa nội của bệ/nh viện lớn nhất thành phố. Vị chuyên gia ngoài sáu mươi khiến tôi thấy quen quen, hình như đã gặp ở đâu đó.

Bác sĩ già gõ bút trên phim CT, đẩy kính lên, chẩn đoán bệ/nh nhiễm trùng phổi. Ông kê đơn th/uốc, dặn dò nên mở cửa thông gió và ra ngoài hít thở nhiều. Giọng nói trung tính, ánh mắt khuất sau tròng kính dày.

Trút được gánh nặng, tôi đưa anh ra biển. Anh tựa đầu lên vai tôi, mắt dán vào đường chân trời. Chiều tà, tôi đứng không vững nữa, bảo anh về thôi.

"Lần sau mình lại đến."

Anh đáp: "Ừ."

Những ngày sau đó, anh bớt ho hơn nhưng quầng thâm mắt ngày một đậm. Anh bảo do mất ngủ. Về sau tôi mới biết, đó không phải mất ngủ mà là thức trắng đêm.

Cuối tuần, tôi hứng chí nấu cả bàn tiệc. Anh chỉ ăn hai miếng rồi buông đũa.

"... Khó ăn thế à?"

"Ngon lắm. Anh chẳng có hứng thú ăn uống dạo này."

Tôi cũng mất cả ngon, đứng dậy bọc đồ ăn cất tủ lạnh. Anh đến kéo tay tôi, hôn lên má một cái đầy áy náy.

Tôi không hiểu anh đang nghĩ gì, càng không hiểu sao sáng hôm sau anh biến mất không lời.

Tôi tưởng anh chỉ ra ngoài, như mọi khi, lát nữa sẽ về.

Nhưng đến tối, điện thoại anh chỉ vang lên giọng nữ máy lạnh lùng: "Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời ngắt máy..."

Danh sách chương

5 chương
25/12/2025 17:39
0
25/12/2025 17:39
0
08/01/2026 07:17
0
08/01/2026 07:14
0
08/01/2026 07:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu