Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
W cũng cười khúc khích. Sau đó là những tấm ảnh chụp khi đi chơi, khi biểu diễn, ảnh tập thể cùng ban nhạc.
"Hồi cấp hai và cấp ba tớ không chụp nhiều ảnh lắm, bài vở bận rộn quá." Q nhìn tấm ảnh chụp cùng bố mẹ năm lớp 9, lúc đó cậu đã cao gần bằng bố. Những tấm ảnh sinh hoạt thời kỳ này hiếm hoi hẳn, hầu như chỉ toàn ảnh tập thể sau các buổi biểu diễn của ban nhạc.
Mở cuốn album mới, W bỗng nghẹt thở khi thấy hình ảnh Q thời đại học. Trong bộ vest chỉn chu, Q đã hoàn toàn mất đi vẻ học sinh hồi phổ thông, giờ đây hoàn toàn là một người đàn ông chững chạc.
"Sao? Đẹp trai không?" Q cười đắc ý, "Hồi đại học chụp được khá nhiều ảnh đấy, bạn cùng phòng tớ thích chụp lắm."
Lật tiếp những trang sau, quả nhiên khi không mặc vest thì Q vẫn giữ nguyên bản tính nghịch ngợm.
Q chụp ảnh cùng rất nhiều người - khoảnh khắc đời thường, tạo dáng ở các danh lam trong và ngoài nước, có ảnh một mình cũng có ảnh cùng một hai người bạn.
"Cái này là gì?" W chỉ vào tấm hình chụp một vật thể dài màu vàng ở giữa.
"Là lưỡi gà tớ tự c/ắt đấy, chiếc đầu tiên luôn. Tớ đặc biệt xin máy ảnh để chụp lại." Q cười giải thích.
Lật tiếp những trang sau là thời kỳ sau đại học, đủ loại người xuất hiện trong khung hình nhưng luôn luôn có Q, và vĩnh viễn không thể có W.
Ngay cả một đồ vật cũng được Q lưu giữ riêng trong album, vậy mà bản thân cậu lại không có.
W bỗng thấy nghẹn lòng. Ba mươi năm cuộc đời Q, cậu chưa từng đặt chân vào, chưa từng để lại dấu vết. Cậu đột nhiên muốn nói với Q: "Chúng mình cũng chụp vài tấm đi, cho vào album nhé."
"Ơ? Cậu đang kh/ỏa th/ân đấy à? Ai chụp thế? Sao chỉ để mỗi đôi chân? Với cả này chụp bằng điện thoại đúng không?" Đó là tấm hình chỉ có đôi chân dài, ánh sáng lờ mờ, nền đen kịt, thậm chí còn lấm tấm hạt noise. Chỉ có đôi chân nhưng xét độ hở hang thì chỉ có thể là đang trần truồng.
Q chỉ cười, không đáp.
"Khoan đã, đây không phải chân cậu. Chân cậu đâu thế này."
"Bạn trai tớ."
"Đương nhiên rồi! Không phải bạn trai thì ai cho cậu chụp thế? Người yêu cũ? Hay người trước nữa? Trong mấy tấm trước có anh ta không?"
Q bỗng thấy W lúc hoảng hốt thật đáng yêu.
"Ảnh ở phía sau."
W lật tiếp vài trang thấy cảnh sân trường đêm, lớp học trống trải, bếp nhà, ban công gia đình.
Lật thêm nữa, là ảnh tự sướng của hai người họ - bóng nghiêng xa xăm khi cậu đợi xe, dáng lưng lúc chạy tiếp sức trong hội thao, góc nghiêng lúc nấu ăn trong bếp.
W như muốn nói điều gì, mấp máy môi mà không phát thành lời. Mũi cậu đột nhiên cay cay, hơi thở gấp gáp r/un r/ẩy.
Lật thêm nữa là hình cậu đang chơi đùa với mèo.
Rồi tấm ảnh x/ấu xí mà cậu từng cố xóa bằng mọi giá.
Và sau cùng là ảnh selfie hai người.
...
"Cậu... cậu..." W chỉ thấy mọi thứ trước mắt nhòe đi, nước mắt bắt đầu rơi lã chã. Đã lâu lắm rồi cậu không khóc như thế, đến mức không nhận ra mình đang khóc.
Cậu ôm ch/ặt Q, dụi mặt vào người Q. Hai bàn tay siết ch/ặt sau lưng Q, lòng bàn tay cảm nhận rõ làn da ấm áp qua lớp áo mỏng.
Q vỗ về W, giữ nguyên tư thế cho đến khi tiếng thút thít nho nhỏ dần lắng xuống.
"Ngoan nào em yêu... Ặc!" Chưa kịp dứt lời, Q đã bị W thụi một quả vào bụng.
"Đồ bi/ến th/ái! Không những lén chụp mà còn chụp cả người kh/ỏa th/ân!" W vừa cười vừa nói.
*Tác giả có lời: Cái thứ dùng hết trong tủ là gì nhỉ? Tớ nghĩ là lưỡi gà... Dù tiệm tạp hóa hình như không b/án lưỡi gà... À thì ban đầu chương này định kết thúc ở đây, nhưng sau muốn lấp đầy mấy cái hố nên viết thêm tám chương nữa.*
...
Cảm ơn các bạn đã đọc đến đây!
Chương 9
Q tắm xong bước vào phòng ngủ, thấy W đang tựa đầu giường xem điện thoại, tay vân vê tấm ga giường. Lông mày hơi nhíu, mắt nheo lại - dấu hiệu cho thấy W đang ghi nhớ công thức mới. Q bật cười, xoa xoa mũi - đôi lúc cậu cảm thấy W trở nên đáng yêu hơn bao giờ hết.
Cậu đi tới ngồi xuống mép giường cạnh W. W dịch vào trong nhường chỗ rồi lại cảm thấy xa quá, bèn cọ cọ lùi lại, áp sườn vào lưng Q. Có lẽ vì lâu không được gần người, hay do Q vừa tắm xong, qua hai lớp áo phông W vẫn cảm nhận rõ hơi ấm tỏa ra từ eo Q, đến nỗi quên sạch nội dung video vừa xem. W định dịch eo ra xa, do dự một chút rồi tắt luôn video.
Q ngồi lau tóc bên giường, tiếng khăn xát tóc hòa cùng tiếng W cọ quậy ga giường sau lưng. Hơi ấm nơi thắt lưng khi gần khi xa, bỏng rát mà xao động.
Q gi/ật phăng khăn trên đầu, vòng tay ra sau véo một cái vào eo W.
Q thực sự bẽn lẽn, bản thân đâu còn trẻ con, hai người cũng quấn quýt nhau lâu rồi, vậy mà cứ bị W chọc là dậy sóng ngay.
W bị cù buồn bật cười khúc khích, bật dậy áp cả người vào lưng Q, ôm ch/ặt từ phía sau.
Q đột nhiên ngửi thấy hương hoa cam tươi mát từ mái tóc còn đẫm nước của W, hay chính là mùi hương vấn vương trên tóc mình vừa lau khô.
"Ch*t ti/ệt, lại không sấy tóc." Q vừa lẩm bẩm vừa lật mấy lọn tóc ướt của W, "Sau này phải thuê người sấy tóc cho cậu mới được, sấy xong có ch*t đâu mà..." Rồi lôi theo vật treo người đeo bám mình đi lấy máy sấy.
W không thích tự sấy tóc, không phải vì lười hay phiền phức, mà đơn giản chỉ là gh/ét phải tự làm việc đó.
Tự sấy tóc.
Vừa lấy được máy sấy, W đã ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.
Chương 13
Chương 7
Chương 12
Chương 5
Chương 11
Chương 12
Chương 16
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook