Miến tiết vịt

Miến tiết vịt

Chương 13

07/01/2026 10:30

“Vậy là thích tôi sao?”

“Ừ.”

“Haizz.” Tông Tĩnh Lê thở dài, “Ngốc thật, chẳng biết phải nói gì với cậu nữa. Sau này đừng thấy ai cho ăn là đi theo, chỉ cần mời vài bữa là dỗ dành được rồi. Không phải ai cũng tốt như tôi đâu, cẩn thận bị b/án mất đó.”

“Em biết mà…” Phàn Nhã nói, “Bởi vì là anh nên em mới nói thế.”

“Vậy nếu tôi không mời cậu ăn, không m/ua đồ cho cậu, cậu vẫn thích tôi chứ?”

“Tất nhiên rồi.” Phàn Nhã nghịch cái dĩa, như thể đối phương vừa hỏi một câu ngớ ngẩn.

Tông Tĩnh Lê hít một hơi sâu, đêm nay Phàn Nhã có vẻ đặc biệt thẳng thắn và táo bạo. Anh lại vừa dỗ dành Phàn Nhã uống thêm chút rư/ợu, thật sự chỉ là một ngụm nhỏ xíu.

“Một chút thôi, không sao đâu.” Anh cũng không hiểu tại sao mình căng thẳng thế, nhưng cảm giác chỉ khi Phàn Nhã hơi mơ màng thì anh mới yên tâm.

Anh hỏi: “Vậy em có muốn… hẹn hò với anh không?”

Chương 7

[30]

Tiếng đàn cello vang bên tai, lời nói của Tông Tĩnh Lê như tan chảy trong giai điệu trầm ấm, nghe không rõ ràng lắm. Phàn Nhã cảm thấy suy nghĩ của mình hơi chậm chạp, cậu rõ ràng nghe thấy Tông Tĩnh Lê đang nói nhưng không hiểu lắm, chỉ chớp chớp mắt ngơ ngác hỏi: “Anh… anh nói gì cơ?”

“Anh nói,” Tông Tĩnh Lê mỉm cười, kiên nhẫn giải thích, “Em thích anh, anh cũng thích em. Em có muốn hẹn hò với anh không? Làm người yêu của anh, em đồng ý chứ?”

Giọng nói trầm ấm và dịu dàng, đôi mắt chăm chú nhìn cậu, như một tên á/c q/uỷ muốn mê hoặc lòng người. Nhưng Phàn Nhã đã bị dụ dỗ một cách không chút phòng bị, cậu gần như không kiểm soát được miệng lưỡi: “Tất nhiên là đồng ý…”

Tông Tĩnh Lê nắm tay cậu, hôn nhẹ lên đầu ngón tay: “Em có thể suy nghĩ thêm.”

Suy nghĩ thêm ư? Với cái đầu như bã đậu phụ này, nghĩ một lần đã thấy mệt rồi, người này còn bảo nghĩ tiếp? Phàn Nhã bĩu môi, không vui: “Không nghĩ nữa đâu.”

Tông Tĩnh Lê bật cười, đan tay vào tay Phàn Nhã.

“Được.” Anh nói, “Phàn Nhã, anh cũng rất thích em.”

[31]

Chuyện lần này, Phàn Nhã nhớ rất rõ. Nhưng khi hồi tưởng lại, cậu cũng gi/ật mình vì sự thẳng thắn của mình. Cậu x/ấu hổ cuộn tròn trong chăn, muốn xem mọi thứ như một giấc mơ.

… Nhưng không được, mông đ/au quá.

À, thì ra chuyện đó không phải trải nghiệm tuyệt vời gì. Tối qua vô cớ đã có một mạch tỏ tình rồi lên giường, cậu chẳng chuẩn bị tinh thần chút nào. Ngay trong ngày đầu tiên trở thành tình nhân, cậu đã làm chuyện đáng lẽ phải làm từ khi được bao dưỡng.

Phàn Nhã ngủ đến mặt trời lên cao mới tỉnh, hình như Tông Tĩnh Lê có việc phải đi trước rồi. Đi cũng tốt, không thì thật sự rất x/ấu hổ!

Phàn Nhã ôm một bụng tâm tư tình cảm, lăn qua lăn lại trên giường. Lăn được một lúc, đột nhiên phát hiện có gì đó không ổn – Sao giường lại rộng thế này?

Không đúng, sao mình lại nhỏ thế này?!

Cậu nhìn xuống người mình – Sao! Toàn! Lông!

Cậu đã biến trở lại, giờ đây là một con vịt thực thụ đang nằm trên giường.

Phàn Nhã từ nhỏ tu luyện, hình dáng vịt cũng phát triển chậm, giờ vẫn chưa đạt đến thể trạng trưởng thành, trên người vẫn còn lớp lông tơ. Làm vịt quả thật nhỏ bé đáng thương và bất lực vô cùng.

Phàn Nhã hoảng lo/ạn. Chẳng lẽ làm chuyện đó xong sẽ biến trở lại? Hay do tiếp xúc quá gần gũi với người? Hay vì tiêu hao thể lực quá nhiều?

Phàn Nhã sốt ruột đi đi lại lại trên giường, chân bỗng dừng lơ lửng giữa không trung.

Cậu thấy con mèo Mimi đang ngồi xổm trước cửa nhìn chằm chằm vào mình.

Tại sao! Tại sao lại đối xử với cậu như vậy! Tại sao cuộc đời lại hà khắc với một chú vịt con vô tội thế này!

Phàn Nhã tuyệt vọng kêu lên “Cạp!”, Mimi càng tò mò hơn, thận trọng bước vào phòng.

“Cạp cạp cạp!” Đừng lại gần, ta nói chuyện đàng hoàng nhé!

Danh sách chương

5 chương
25/12/2025 17:36
0
25/12/2025 17:36
0
07/01/2026 10:30
0
07/01/2026 10:28
0
07/01/2026 10:27
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu