Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Miến tiết vịt
- Chương 5
Thật đơn giản mà.
[9]
Hiểu rõ công việc, Phàn Nhã hào hứng mở cửa phòng. Một cục lông lớn lướt qua trước mặt, âu yếm chào: "Meo~"
"Áá~!"
Trời ơi, là mèo!
Tông Tĩnh Lê theo sau, nghe tiếng hét vội hỏi: "Sao thế? Mimi cào cậu à?"
"Không... không có..." Sợ nó ăn thịt tôi.
"Cậu sợ mèo?"
Hỏi thừa! Loài chim nào chẳng sợ mèo. Nhưng chợt nhớ tới điều khoản "tuyệt đối vâng lời", đã là sở thích của kim chủ, sao có thể không thích?
"Khụ... không sợ!" Giờ cậu đã là người, đâu còn là vịt nữa?
Để chứng tỏ bản thân, Phàn Nhã gượng gạo xoa đầu Mimi. Con mèo cọ cọ vào tay, Tông Tĩnh Lê cười: "Nó thích cậu đấy."
"Ha... ha, đúng vậy nhỉ."
Nhưng kiểu thích này khiến Phàn Nhã không vui chút nào.
Xin đừng yêu tôi, không có kết quả đâu.
[10]
Tối hôm đó, Phàn Nhã tắm rửa thơm tho, leo lên giường Tông Tĩnh Lê từ sớm.
Tông Tĩnh Lê vẫn làm việc trong phòng sách khiến cậu nể phục. Kim chủ còn chăm chỉ thế, mình sao dám lười?
Nhưng nên nỗ lực ở phương diện nào?
Việc phải làm với kim chủ thì cậu cũng hiểu đại khái, dù gì vịt cũng có đời sống tình dục. Nhưng hai người cùng giới phải làm sao, cậu thực sự không rõ.
Đang định lấy điện thoại tra thì cửa phòng ngủ mở. Tông Tĩnh Lê nhìn chàng trai trên giường, nhíu mày: "Cậu làm gì ở đây?"
"Đến ngủ cùng anh. Chẳng phải đã thỏa thuận bao dưỡng sao?"
Nhìn chàng trai nhiệt tình, Tông Tĩnh Lê cảm thấy phức tạp.
Mới đầu ngày đã vội làm việc, đúng là... chuyên nghiệp.
**Chương 3**
[11]
Dù có tiểu mỹ nam thơm tho trên giường trông rất hấp dẫn, nhưng Tông Tĩnh Lê làm việc tới khuya, thực sự không còn sức. Vừa đưa người về đã làm chuyện ấy cũng quá thú tính. Anh bình tĩnh đắp chăn cho Phàn Nhã, tắt đèn: "Đi ngủ."
Phàn Nhã ngẩn người, cố gắng thể hiện bằng cách vòng tay ôm eo Tông Tĩnh Lê.
Tông Tĩnh Lê vỗ đầu cậu: "Nghịch ngợm."
"...Hả?"
"Ngủ đi." Anh nhắc lại.
Thật sự chỉ ngủ. Đắp chung chăn, thuần khiết.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tông Tĩnh Lê đã đi làm. Phàn Nhã ra phòng ăn, di Lưu đang hâm nóng bữa sáng.
Căn nhà chỉ có Tông Tĩnh Lê ở, thường ngày chỉ có bà giúp việc nấu ăn và người dọn dẹp định kỳ. Vừa ăn sáng, Phàn Nhã vừa cảm thấy tiền ki/ếm quá dễ, dễ đến mức áy náy.
Ăn ngon mặc đẹp mà không phải làm gì, đây nào phải bao dưỡng tình nhân, chẳng khác nào nuôi con trai.
Tông Tĩnh Lê đúng là người tốt, cậu thầm cảm thán. Hoàn toàn khác với hình tượng hung á/c, t/àn b/ạo, m/áu me, ích kỷ trong tưởng tượng - dù cậu hiểu rõ, đó là vì giờ cậu cũng là con người.
Nhưng dù sao, cậu muốn giúp đỡ Tông Tĩnh Lê. Nhưng làm gì bây giờ? Là một con người, khả năng của cậu quá hạn chế. Việc nhà đã có người làm, cậu có thể giúp gì?
[12]
Nghĩ đi nghĩ lại, Phàn Nhã quyết định nấu bữa ăn để bày tỏ lòng biết ơn.
Dù chưa biết nấu, nhưng cậu có thể học.
"Di Lưu ơi!" Cậu tươi cười nịnh nọt: "Di dạy cháu nấu ăn được không ạ?"
Di Lưu biểu cảm phức tạp: "Sao cháu chợt nghĩ tới chuyện này?"
"Cháu cũng rảnh rỗi mà..." Phàn Nhã nói: "À, cháu muốn nấu ăn cho Tông tiên sinh."
Chương 11
Chương 7
Chương 5
Chương 13
Chương 5
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook