Sau khi ch*t, tôi biến thành một cô h/ồn dã q/uỷ, cũng không biết âm thanh từ đâu vẫn luôn vang lên bên tai tôi hết lần này đến lần khác hỏi:
“Cậu có cam tâm không? Rõ ràng cậu không làm sai điều gì nhưng lại bị bọn họ coi là thứ khác loài, bị coi là đồ chơi để phát tiết và đ/á/nh đ/ập.”
“Cậu cho rằng cậu t/ự s*t rồi thì bọn họ sẽ phải chịu sự khiển trách và dằn vặt từ lương tâm sao?”
“Không, bọn họ sẽ không như vậy đâu. Bọn họ sẽ chỉ dần dần bỏ quên, từng chút một để những chuyện từng làm với cậu đi vào dĩ vãng khi thời gian dần trôi.”
“Nói không chừng còn nhổ vài bãi nước bọt vào cậu sau khi cậu ch*t rồi nói: “Đúng là quái đản. Rõ ràng bọn tôi chẳng làm gì, chỉ đùa chút thôi mà sao cậu ta lại t/ự s*t chứ? Quá lập dị rồi. Loại người như này thì còn sống làm gì cơ chứ? Ch*t rồi thì cũng đáng lắm.”
“Thế nên có muốn b/áo th/ù không?”
Hắn ta đầu đ/ộc tâm trí tôi.
“Không muốn, tôi chỉ muốn gặp anh trai tôi thôi.” Hai mắt tôi trở nên sáng trong nháy mắt.
Giọng nói kia dường như khựng lại phút chốc, rồi cười khanh khách một tiếng: “Ý chí của cô cũng khá kiên định đấy, thế mà lại không bị lầm đường lạc lối trong ảo cảnh này.”
“Trước khi tìm được anh trai thì tôi sẽ không ch*t đâu.”
“Tôi ngược lại khá tò mò, cô đã dùng cách gì để duy trì lý trí của mình vậy? Chỉ cần là con người thì chưa có ai có thể giữ được sự tỉnh táo trong ảo cảnh này hết.”
“Anh trai tôi đang ở đâu?” Tôi không quan tâm đến hắn ta, ánh mắt luôn hướng về nơi phát ra tiếng nói.
“Ồ, muốn gặp anh cô sao? Được thôi, lấy bản thân cô ra đổi đi.” Giọng nói kia nói một cách nhẹ bẫng.
“Đổi như thế nào?”
“Đưa cho tôi linh h/ồn của cô.”
“Đưa thì đưa, nhưng tôi tin anh thế nào được đây?”
“Ngày cô ra đời vừa hay là ngày âm, tháng âm, năm âm, cho nên cô có mệnh cách chí âm. Chỉ cần cô ch*t thì cô sẽ đời đời kiếp kiếp bị nh/ốt ở nơi này giống như tôi và thay thế tôi. Tới lúc đó thì tôi sẽ có được tự do, vậy thì tôi còn cần anh trai cô làm gì nữa?”
“Được, tôi tin anh.” Tôi lại nói: “Nhưng tôi phải ký khế ước với anh.”
Giọng nói kia cười nhẹ một tiếng, “Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong, trông cô bé thô lỗ nhưng ngược lại vô cùng thông minh, tháo vát, không chịu thiệt chút nào nhỉ.”
Tôi quét đôi mắt sắc lẹm lạnh lùng qua hắn ta, khịt mũi kh/inh thường: “Tôi thô lỗ? Anh tưởng rằng tôi không biết cái khách sạn này của anh có vấn đề à? Buồn cười, nếu không phải là để tìm anh trai thì tôi còn lâu mới bước chân vào cái nơi quái q/uỷ này.”
“Được rồi, khế ước ở đây, cô ký đi là được. Tới khi một trong hai bên hối h/ận thì nó sẽ biến mất ngay lập tức.” Giọng nói kia im lặng một lúc, rồi nói tiếp: “Nào, cô bé, hãy thực hiện lời hứa của mình đi.”
Giọng nói kia có chút phấn khích, như thể hắn ta đã chờ đợi thời khắc này từ rất lâu rồi.
Bình luận
Bình luận Facebook