Bẫy Tình

Bẫy Tình

Chương 6: Dư vị đêm say

10/06/2026 15:53

Ánh nắng ban mai của ngày mới mang theo hơi thở ấm áp, dịu dàng khẽ rọi qua khe hở của tấm rèm nhung lụa màu trắng kem, phủ một lớp bụi vàng lấp lánh lên căn phòng ngủ rộng lớn của Bạch Ân Hy tại biệt thự Doãn gia. Hương hoa trà tự nhiên trên cơ thể cậu Omega cấp S sau một đêm ngủ ngon dường như càng trở nên ngọt ngào, tinh khiết hơn.

Bạch Ân Hy khẽ động đậy hàng mi dài cong vút, đôi mắt phượng trong veo chớp chớp vài cái đầy ngái ngủ. Cậu chậm rãi ngồi dậy, mái tóc mềm mại hơi rối rũ trước trán, mang theo vẻ lười biếng đáng yêu như một chú mèo nhỏ vừa thức giấc. Ngay khi vừa cử động, Ân Hy bỗng chốc khựng lại khi nhận ra bản thân cả đêm qua không biết từ lúc nào đã ôm khăng khăng một chiếc áo khoác vest màu đen bản to để ngủ. Mùi hương tuyết tùng trầm ấm, lạnh lẽo nhưng đầy tính che chở vương trên thớ vải đắt giá bao bọc lấy khứu giác của cậu, mang lại một cảm giác an toàn và dễ chịu đến lạ kỳ.

Cậu nhẹ nhàng đặt chiếc áo vest sang bên cạnh, ánh mắt vô tình lướt qua chiếc bàn nhỏ đầu giường. Ở đó, chiếc ghim cài áo hình hoa trà bằng ngọc trai và kim cương của cậu đã được tháo ra, đặt ngay ngắn bên cạnh một tờ giấy note nhỏ màu trắng. Trên giấy là một dòng chữ rồng bay phượng múa, nét bút dứt khoát, mạnh mẽ đầy bộc phát.

"Áo khoác em giữ ấm. Lần gặp lại trả tôi. Kỷ Hành Chu."

Nhìn thấy cái tên quen thuộc ấy, gương mặt thanh tú của Bạch Ân Hy thoáng chốc đỏ bừng lên như rặng mây hồng buổi sớm. Những ký ức vụn vặt nhưng vô cùng rõ nét của đêm hôm qua bất chợt ùa về trong tâm trí cậu. Cái ôm dứt khoát bế bổng cậu lên giữa sảnh tiệc, bờ vai rộng lớn vững chãi mà cậu đã tựa vào ngủ say sưa trên xe, và đặc biệt là giọng nói trầm thấp, khàn đặc ghé sát tai cậu hỏi về món quà đền đáp. Nghĩ đến khoảng cách suýt chút nữa là chạm môi trên chiếc xe Rolls-Royce tối mịt, trái tim ngây thơ của Bạch Ân Hy bỗng nảy lên một nhịp hỗn lo/ạn, lồng ngựk phập phồng vì ngượng ngùng. Cậu vội vàng kéo chiếc chăn bông lên che nửa mặt, cố gắng giấu đi gò má đang nóng ran, nhưng đôi mắt phượng lại không tự chủ được mà nhìn về chiếc áo vest đen kia, lòng dâng lên một tư vị ngọt ngào khó tả.

Cạch.

Cửa phòng ngủ đột ngột bị đẩy ra c/ắt ngang dòng suy nghĩ mờ ám của Ân Hy. Doãn Hy Thần bước vào với gương mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi sau một đêm náo lo/ạn, trên tay bưng một ly sữa ấm còn tỏa khói nhẹ. Vừa nhìn thấy em họ đã tỉnh táo, lại còn đang ôm khăng khăng chiếc áo vest của một gã đàn ông khác, đôi mắt mèo của nhị thiếu gia Doãn gia lập tức trừng lớn. Cậu đặt mạnh ly sữa xuống bàn, ngồi phịch xuống mép giường, vừa xót xa vừa gi/ận dỗi gặng hỏi.

"Ân Hy! Em tỉnh rồi à? Đêm qua gã khốn Kỷ Hành Chu kia rốt cuộc đã mang em đi đâu hả? Có biết anh và cả Doãn gia lo lắng đến mức suýt chút nữa là lật tung cái Tinh Cầu này lên không? Cái tên Alpha đỉnh cấp đáng gh/ét đó, đêm qua gã bế em đi trước mặt bao nhiêu người như thế, thật là không coi ai ra gì mà!"

Nhìn thấy anh họ xù lông vì lo lắng cho mình, Bạch Ân Hy vội vàng buông chiếc chăn ra, ngơ ngác lắc đầu giải thích, giọng điệu nhỏ nhẹ đầy tủi thân.

"Anh Hy Thần đừng gi/ận mà... Đêm qua em ở sảnh tiệc hơi ngột ngạt nên bị chóng mặt. Kỷ tổng thấy vậy nên mới đưa em ra ngoài hít thở không khí thôi ạ. Ngài ấy... ngài ấy thực sự rất tốt, còn sợ em lạnh nên mới khoác áo cho em, sau đó còn chu đáo đưa em đi ăn tối và ngắm biển. Ngài ấy không làm gì tổn hại đến em đâu ạ."

Doãn Hy Thần nghe xong thì chỉ biết cạn lời, nhìn đứa em họ ngây thơ, thuần khiết từ nước Z trở về của mình bằng ánh mắt đầy bất lực. Cậu đưa tay cốc nhẹ vào trán Ân Hy một cái, bực bội kể tội.

"Em đấy, cứ nhìn người ta bằng ánh mắt màu hồng thế thì bị lừa gạt lúc nào không biết đâu! Tiện thể anh nói cho em biết, cái tên Lăng Tư Duật – bạn thân của gã Kỷ Hành Chu kia cũng là cá mè một lứa cả thôi. Đêm qua tên l/ưu ma/nh đó dám dùng tin tức tố trấn áp trầm hương để giam lỏng anh ngoài ban công lâu đài, trêu chọc anh đủ điều. Anh tức quá nên đã giẫm chân anh ta một cái! Mấy tên Alpha đỉnh cấp chơi thân với nhau ở Tinh Cầu này đều là cáo già, em ngây thơ thế này, sau này gặp bọn họ nhất định phải tránh xa mười thước, biết chưa?"

Bạch Ân Hy ngoan ngoãn gật đầu, hai tay bưng ly sữa ấm nhấp một ngụm, nhưng trong lòng lại khẽ dâng lên một sự tò mò. Kỷ tổng lạnh lùng, tà/n nh/ẫn trong lời đồn của giới thượng lưu, so với người đàn ông kiên nhẫn bóc vỏ tôm cho cậu đêm qua, dường như là hai con người hoàn toàn khác biệt.

Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của tòa tháp tài chính Kỷ Thị, bầu không khí buổi chiều lại mang một sắc thái yên bình kỳ lạ chưa từng có. Toàn bộ nhân viên và trợ lý thân cận của CEO đều đang ở trong trạng thái kinh ngạc tột độ. Bình thường, khi Kỷ Hành Chu bước vào giai đoạn mẫn cảm, chứng rối lo/ạn tin tức tố sẽ khiến anh trở nên vô cùng u ám, bực bội, áp lực tuyết tùng tỏa ra có thể bóp nghẹt bất kỳ ai bước vào phòng làm việc. Thế nhưng hôm nay, sắc mặt của vị Alpha đỉnh cấp lại vô cùng tỉnh táo, dịu đi hẳn. Trên bàn làm việc bằng gỗ mun hoàn toàn sạch sẽ, không hề có một mẫu tin tức tố nhân tạo nào để xoa dịu như mọi khi, bởi vì dư vị ngọt ngào, thanh khiết của hương hoa trà từ Bạch Ân Hy đêm qua dường như vẫn còn thoang thoảng vương vấn trong tâm trí anh, triệt để trấn áp con thú dữ đang cuồ/ng bạo trong m/áu.

Kỷ Hành Chu lơ đãng dừng cây bút ký tên trên tay, ánh mắt thâm trầm hướng về bàn tay phải vẫn còn quấn một dải băng gạc trắng của mình. Trong đầu anh lúc này hoàn toàn không phải là những con số doanh thu, mà là hình ảnh chú thỏ con ngây thơ trong xe Rolls-Royce tối mịt đêm qua. Cậu đã nhích lại gần anh, dùng đôi bàn tay mềm mại nâng tay anh lên, rồi ghé đôi môi nhỏ nhắn khẽ thổi nhẹ một hơi mát rượi vào vết thương. Sự dịu dàng, thánh thiện không một chút tạp niệm hay toan tính của Bạch Ân Hy giống như một dòng nước suối trong lành, len lỏi và sưởi ấm trái tim vốn dĩ lạnh giá của anh. Sự ngoan ngoãn của cậu khiến một kẻ có tính chiếm hữu đ/ộc đoán bẩm sinh như Kỷ Hành Chu vô thức gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, lòng dâng lên một khát khao mãnh liệt muốn đem đóa hoa trà này giấu đi, đ/ộc chiếm cho riêng mình.

Cạch.

Cửa phòng làm việc bị đẩy ra một cách th/ô b/ạo, Lăng Tư Duật bước vào với một bên chân đi hơi tập tễnh, gương mặt đào hoa lúc này tràn ngập sự oán h/ận. Anh ta vừa ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện đã lập tức than vãn.

"Hành Chu, cậu xem cái chân của tôi này! Đóa hoa linh lan nhà Doãn gia kia đúng là hung dữ hết chỗ nói, đêm qua tôi chỉ đùa có vài câu ngoài ban công mà em ấy dám thẳng chân giẫm g/ãy cả chân tôi. Thật là đ/au ch*t đi được!"

Kỷ Hành Chu liếc mắt nhìn bạn thân một cái lạnh lùng, hoàn toàn không có chút ý định cảm thông nào, trầm giọng đáp.

"Là do cậu tự chuốc lấy."

Lăng Tư Duật tặc lưỡi, nhìn thấy thần sắc tỉnh táo, nhu hòa hiếm hoi của Kỷ Hành Chu trong giai đoạn mẫn cảm thì khẽ huýt sáo, rướn người tới trêu chọc.

"Xem ra hương hoa trà của cậu có tác dụng hơn mọi loại th/uốc thần nhỉ? Mới một đêm mà đã giúp cậu trị khỏi chứng rối lo/ạn tin tức tố rồi. Thế nào, tính khi nào thì bắt thỏ con về đây? Nhưng tôi cảnh báo trước nhé, em ấy trông có vẻ rất thuần khiết, đừng có dùng ba cái chiêu trò bá đạo của cậu mà làm người ta sợ chạy mất đấy."

Kỷ Hành Chu thu hồi ánh mắt, thanh âm trầm thấp nhưng mang theo sự nghiêm túc tuyệt đối bảo vệ.

"Cậu ấy rất ngoan, rất trong sáng, không được nói đùa về cậu ấy."

Sự nghiêm túc của vị CEO khiến Lăng Tư Duật cũng phải bất ngờ, anh ta nhún vai ngậm miệng, biết rõ bạn thân mình lần này thực sự đã đặt đóa hoa trà nhỏ kia vào trong lòng.

Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời thành phố Tinh Cầu, Bạch Ân Hy ở trong phòng ngủ của mình đã tự tay giặt sạch sẽ chiếc áo khoác vest của Kỷ Hành Chu. Cậu đã cẩn thận dùng loại nước xả vải có mùi hương dịu nhẹ nhất, sau đó tự tay là phẳng phiu từng nếp nhăn trên áo. Nhìn chiếc áo vest đen bản to và chiếc ghim cài áo hình hoa trà bằng ngọc trai đặt cạnh nhau trên giường, Ân Hy khẽ mím môi.

Cậu nghĩ, bản thân mình nhận được sự chăm sóc chu đáo của ngài đêm qua, lại mượn áo của ngài, thì có nghĩa vụ phải đích thân đem trả lại và gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến vị CEO quyền lực ấy.

Cầm chiếc điện thoại trên tay, Bạch Ân Hy lật tìm danh bạ. Đôi ngón tay mềm mại của cậu khựng lại khi nhìn thấy một dãy số lạ không biết đã được lưu vào máy từ lúc nào với cái tên ngắn gọn, dứt khoát.

"Kỷ Hành Chu".

Có lẽ là do anh đã tự tay bấm lưu vào đêm hôm đó ở hộp đêm Secret, hoặc là đêm qua... Trái tim cậu khẽ đ/ập thình thịch, sự hồi hộp lo lắng khiến lồng ngựk phập phồng. Sau một hồi ngập ngừng, Ân Hy rụt rè bấm một tin nhắn vô cùng lễ phép và cung kính gửi đi.

"Kỷ tổng, áo vest của ngài em đã giặt sạch rồi ạ. Em có thể hẹn gặp ngài để gửi lại áo và cảm ơn ngài chuyện bữa tối đêm qua được không ạ?"

Gửi tin nhắn xong, Bạch Ân Hy ôm chiếc điện thoại vào lòng, hồi hộp chờ đợi. Cậu cứ nghĩ một người bận rộn đứng đầu tập đoàn như anh sẽ phải mất rất lâu mới trả lời, hoặc có thể sẽ giao cho trợ lý liên lạc với cậu. Thế nhưng, chưa đầy ba mươi giây sau, màn hình điện thoại đã đột ngột bật sáng.

Không có địa điểm hẹn phức tạp, không có những lời khách sáo xã giao, chỉ có một dòng tin nhắn ngắn gọn, mang theo sự dứt khoát và tính chiếm hữu đ/ộc đoán.

"Được. Chiều mai tôi đón em."

Bạch Ân Hy nhìn chằm chằm vào những chữ tôi đón em trên màn hình, hai má lập tức rực hồng như lửa đ/ốt. Trái tim nhỏ bé trong lồng ngựk nhảy lo/ạn lên những nhịp điệu không tên, cảm giác ngọt ngào, mong chờ và chút rung động đầu đời của một Omega dành cho Alpha định mệnh của mình bỗng chốc lan tỏa, khiến cậu không tài nào giấu nổi nụ cười hạnh phúc rạng rỡ dưới ánh hoàng hôn.

Danh sách chương

5 chương
10/06/2026 15:57
0
10/06/2026 15:56
0
10/06/2026 15:53
0
09/06/2026 16:23
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu