Quỷ Nhìn Thấy Tôi

Quỷ Nhìn Thấy Tôi

Chương 3: Họa sĩ cùng lớp da?

08/03/2024 14:18

Chương 3: Họa sĩ cùng lớp da?

Về việc không chạm được vào đồ vật, cuối cùng cũng không thể giải quyết.

Hoặc là nói, Kh//âu Kiến Quy rất muốn giải quyết, Quan Phán thì tỏ vẻ cậu có thể gặp tôi là đủ rồi.

Cuối cùng Kh//âu Kiến Quy cũng không thể sờ vào máy tính, nằm trên người Quan Phán ngủ thiếp đi. Về phần tại sao phải nằm trên người Quan Phán ngủ, Kh//âu Kiến Quy nằm xuống liền xuyên qua giường, làm sao mà chịu nổi được, giữa việc chọn ngủ dưới đất hay ngủ trên người, còn không tới một giây, quyết đoán lấy th!t đ/è người, xì, đệm ngủ bằng th!t q/uỷ. Hơn nữa, thân thể bạn trai sờ vẫn rất thoải mái _(:з” ∠)_

Một giấc ngủ không lâu, Kh//âu Kiến Quy đã bị Quan Phán gọi dậy, nói muốn dẫn cậu ra ngoài làm túi da.

Lúc này là bốn giờ sáng, Kh//âu Kiến Quy mơ mơ màng màng dưới sự chỉ huy của Quan Phán, đi tới một nghĩa trang công cộng.

Nhìn tấm bia m/ộ mênh mông, Kh//âu Kiến Quy có cảm giác từ biệt thự sang trọng đến khu chật chội. Cậu còn ngái ngủ liền thấy Quan Phán gõ lên một tấm bia m/ộ.

“A…” Một con q/uỷ hét lên.

Cả người Kh//âu Kiến Quy chấn động, lập tức gi/ật mình tỉnh ngủ, trước mắt không phải là q/uỷ áo xanh kia sao!

“Anh…” Q/uỷ áo xanh r/un r/ẩy chỉ vào cậu.

Kh//âu Kiến Quy: “Tôi làm sao?” Tôi còn sợ hết h/ồn!

Q/uỷ áo xanh: “... Anh tới đây làm gì??”

Quan Phán đúng lúc chen vào: “Tôi muốn thuê anh làm túi da.” Nói xong anh ta lấy từ trên người ra một tờ giấy: “Cứ dựa theo bức tranh.”

Q/uỷ áo xanh nhận lấy bức tranh nhìn thoáng qua, kinh ngạc nói: “Đây là anh vẽ sao?”

Quan Phán ngắt lời: “Họa sĩ, tôi là họa sĩ.”

Vẻ mặt q/uỷ mặc áo xanh cổ quái, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ nói: “Chờ một chút.”

Chờ một chút nhưng lại phải đợi hơn một giờ.

Cuối cùng q/uỷ áo xanh cũng từ trong m/ộ chui ra, trong tay ngoại trừ bức tranh Quan Phán lúc trước, còn có thêm một thứ, giống như là vật bằng da gì đó.

Kh//âu Kiến Quy muốn chạm vào, lại nhớ tới mình không sờ được gì. Vì thế cậu vỗ nhẹ vào Quan Phán, nắm tay anh ta đi lấy, cầm gần lại nhìn, thứ kia trắng nõn, nhẵn nhụi, đúng là da người!

Trong đầu Kh//âu Kiến Quy lập tức bật ra hai chữ: “Mặt nạ?!”

Q/uỷ áo xanh tự hào nói: “Không sai, là mặt nạ.”

Kh//âu Kiến Quy: “... Đậu má!” cậu vội lắc tay Quan Phán, bảo anh ta ném thứ đó đi.

Quan Phán không hiểu: “Sao vậy?”

Kh//âu Kiến Quy: “Mau mau mau! Ném đi! Đây chính là da người mà!” Kh//âu Kiến Quy đi/ên cuồ/ng lắc mạnh.

Q/uỷ áo xanh tức gi/ận nói: “Đây không phải da người! Đây là da nhân tạo!”

Kh//âu Kiến Quy dừng tay một chút: “Hả?”

Q/uỷ áo xanh: “Là mặt nạ q/uỷ của thời đại mới, chủ nghĩa xã hội hai mươi bốn chữ chân ngôn, nhưng là lý tưởng của tôi! Tuy rằng tôi đã ch*t, nhưng nhân tính của tôi vẫn còn! Làm sao có thể dùng da người, hơn nữa hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển rất tốt, da nhân tạo so với da người còn tốt hơn nhiều.”

Kh//âu Kiến Quy: “...”

Quan Phán: “... Thử xem, A Quy.”

Kh//âu Kiến Quy: “Thử, thử thế nào?”

Q/uỷ áo xanh: “Chui vào là được.”

“Như vậy sao?” Kh//âu Kiến Quy thử dán lên mặt nạ mà Quan Phán đưa. H/ồn thể vừa mới đụng phải mặt nạ, liền có một lực hút tác động lên cậu, cậu giãy dụa không được, bị hút vào trong mặt nạ.

Mắt thường có thể thấy được mặt nạ đang dần dần “Sống”.

Bộ dáng thiếu niên non nớt hơn Kh//âu Kiến Quy một chút rơi xuống đất, đương nhiên cũng thấp hơn.

Thiếu niên mở miệng: “Thế nào?” Là giọng Kh//âu Kiến Quy.

Q/uỷ áo xanh nhìn mặt thiếu niên, có chút hoảng hốt: “Giống! Thật sự rất giống!”

Vẻ mặt Kh//âu Thiếu Niên Quy mơ hồ: “Giống cái gì?”

Quan Phán sờ soạng nắm lấy tay cậu: “Giống người thật.”

“À.” Kh//âu Kiến Quy thử giơ tay lên, lại thử sờ tấm bia đ/á, không xuyên qua! Đột nhiên lại có cảm giác làm người.

“Đi thôi.” Quan Phán cất bức tranh gốc đi, nói lời cảm ơn với q/uỷ áo xanh, rồi kéo thiếu niên Kh//âu Kiến Quy vẫn chưa hết thử rời đi.

Lúc này, trời đã dần sáng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

8 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

10 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

14 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

21 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

24 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

26 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

32 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

48 phút
Bình luận
Báo chương xấu