Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
4
Sau khi trở về thế giới hiện thực.
Tôi nhận được phần thưởng nhiệm vụ, sống một cuộc đời mà trước kia dù cầu cũng không có.
Tiền thưởng kếch xù. (Sau thuế.)
Một chiếc Koenigsegg. (Kèm tài xế riêng.)
Năm căn biệt thự hạng sang. (Toàn bộ đều được trả thẳng, không v/ay n/ợ.)
Chỉ riêng căn hộ lớn ven sông rộng năm trăm tám mươi mét vuông này thôi cũng đủ sướng đến tê người!
Hơn nữa, tôi không còn phải chịu cảnh bị cha ruột của Giang Từ — kẻ ít nhiều cũng có vấn đề tâm lý — giám sát hai mươi bốn giờ mỗi ngày nữa.
Không khí xung quanh dường như cũng tràn ngập mùi vị của tự do.
Chỉ là…
Nửa đêm, tôi vẫn thường xuyên mơ thấy Giang Từ.
Trong mơ, tay hắn dính đầy m/áu chảy ra từ vết thương trên người tôi.
Một giọt nước mắt còn treo nơi hàng mi.
Ánh mắt đ/au đớn tột cùng, lại như có chút thất thần, nhìn tôi không chớp:
“Tại sao lại đối xử với em như vậy. Anh ơi. Anh gh/ét em đến thế sao?”
Trong mơ, tôi hoảng lo/ạn.
Vội vàng muốn mở miệng giải thích, nói rằng tôi không hề gh/ét hắn.
Nhưng còn chưa kịp phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Người trước mắt đã đột ngột biến mất.
Trong bóng tối dày đặc.
Có người từ phía sau vươn tay ra, dùng sức siết ch/ặt tôi vào trong lòng.
Tôi vừa hoảng hốt vừa mờ mịt quay đầu lại.
Nhìn thấy Giang Từ — toàn thân mặc đồ đen.
Khí chất hắn lạnh lẽo, nghiêm nghị.
Một tay mạnh mẽ giữ ch/ặt tôi, cả người trầm thấp áp bức, ánh mắt lạnh lùng đến mức xa lạ.
So với Giang Từ trong ký ức của tôi — kẻ lúc nào cũng cười dịu dàng ấm áp, đáng thương đến mức khiến người ta đ/au lòng…
Ngoại trừ gương mặt giống nhau như đúc.
Thì đã hoàn toàn như hai con người khác biệt.
Hắn… sao lại biến thành thế này?
Tôi dùng sức giãy giụa, cố thoát khỏi vòng tay Giang Từ, tôi theo bản năng vươn tay ra, muốn nhẹ nhàng chạm vào gương mặt hắn.
Nhưng động tác này lọt vào mắt Giang Từ, không biết đã khiến hắn liên tưởng tới điều gì.
Trong khoảnh khắc, lại như một nhát d/ao đ/âm thẳng vào tim hắn.
Giang Từ đột nhiên bật cười.
Nụ cười méo mó, khóe môi kéo lên quái dị.
Hắn một tay bóp ch/ặt cằm tôi:
“Anh ơi.”
Hắn hơi cúi đầu, ghé sát lại gần.
Hơi thở ấm nóng như có như không lướt qua vành tai tôi:
“Lâu như vậy không gặp. Anh có từng nghĩ đến em không?”
Có nghĩ đến không?
Tôi suy nghĩ một chút, định gật đầu.
Nhưng Giang Từ lại không cho tôi cơ hội trả lời.
Hắn khẽ cười một tiếng, giành trước một bước, tự mình thay tôi đưa ra đáp án:
“Anh không có. Anh tà/n nh/ẫn thật đấy, anh trai.”
Giọng hắn càng nói càng nhỏ, đến cuối cùng thấp đến mức giống như thì thầm mê sảng:
“Thật muốn tự tay moi tim anh ra xem thử, xem thứ đó rốt cuộc có phải làm bằng đ/á hay không. Sao có thể tuyệt tình với em đến vậy chứ!”
Rõ ràng là lời đe dọa tà/n nh/ẫn,
Nhưng vì giọng điệu quá nhẹ quá chậm, lại mang theo một tia tủi thân không thể phớt lờ:
“Tại sao… lại bỏ em lại?”
Hắn ôm ch/ặt lấy tôi, đột nhiên phát đi/ên, cúi đầu cắn mạnh lên bờ vai tôi:
“Em h/ận anh.”
“Giang Ân.”
Hắn lặp đi lặp lại tên tôi, với bàn tay r/un r/ẩy không ngừng:
“Em h/ận anh.”
5
Trong mơ, tôi giống như bị ai đó bóp ch/ặt dây thanh quản, một câu cũng không nói ra được.
Tôi thật sự rất muốn nói với Giang Từ rằng: đừng trách anh, không phải anh tuyệt tình đâu, mà là… số dư chín chữ số trong thẻ ngân hàng có thể tùy ý tiêu xài ấy thật sự quá hấp dẫn!
Tôi xuyên vào sách, khổ tâm kinh doanh suốt mười năm, chẳng phải chính là vì ngày hôm nay sao?
Nhưng tôi không nói được.
Chương 12
Chương 16
Chương 16
Chương 18
Chương 17
Chương 11.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook