Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta vung tay gạt đi, nhưng lại bị hắn nắm ch/ặt lấy cổ tay.
"Quý Cảnh Trình..." Ta ngước mắt nhìn hắn, men rư/ợu xông lên khiến hốc mắt đỏ hoe: "Tại sao ngươi cứ luôn đùa giỡn ta?"
19.
Chẳng biết có phải vì lò sưởi trong gác mái quá nóng hay không, ta bắt đầu cảm thấy toàn thân phát hỏa, "Quý Cảnh Trình, mau tắt lò sưởi đi!"
Ánh mắt Quý Cảnh Trình tối sầm lại: "Đệ trúng Noãn Tình Tán của tửu lâu rồi."
Th/uốc của tửu lâu? Noãn Tình Tán? Đầu óc hỗn độn của ta khó khăn xoay vần theo cái tên đó. Phải rồi, sự ân cần quá mức của đám cô nương lúc mời rư/ợu, thứ hương thơm ngọt lịm kia, không phải là thứ trợ hứng bình thường, mà là t.h.u.ố.c thúc tình.
Ta vô thức rên rỉ, bắt đầu cào cấu vạt áo vướng víu trên người: "Nóng quá, khó chịu..."
Ta bực bội gi/ật phanh cổ áo ra một mảng lớn, lộ ra xươ/ng quai xanh trắng ngần và lồng n.g.ự.c phập phồng. Cái lạnh thoáng qua xoa dịu cơn nóng rực, nhưng vẫn chẳng thấm tháp vào đâu.
Hơi thở Quý Cảnh Trình bỗng khựng lại: "Lăng Triệt, tỉnh táo lại đi, ta đi mời đại phu cho đệ."
"Đừng đi, đừng bỏ ta lại... Ngươi... ngươi giúp ta với!"
Câu nói ấy như một chiếc chìa khóa, hoàn toàn mở toang chiếc hộp của sự kìm nén. Tia lý trí cuối cùng trong mắt Quý Cảnh Trình sụp đổ tan tành. Hắn không nói thêm lời nào, mạnh bạo bế thốc ta lên.
Trời đất quay cuồ/ng, ta được đặt nhẹ nhàng lên giường gấm mềm mại. Khắc sau, cơ thể nóng rực của hắn phủ lên, giam cầm ta ch/ặt chẽ phía dưới, "A Triệt, nói lại lần nữa xem."
"Giúp ta... giúp ta với."
Giây tiếp theo, Quý Cảnh Trình cúi đầu, mãnh liệt hôn lấy môi ta.
"Ưm..." Ta rên khẽ, đôi tay không tự chủ được mà quàng lên cổ hắn, kéo hắn lại gần hơn. Nụ hôn này tựa như cơn mưa rào, tạm thời xoa dịu cơn khô khát nơi cổ họng, nhưng lại châm ngòi cho một ngọn lửa dữ dội hơn. Ý thức ta trôi nổi trong những đợt sóng tình, chỉ còn lại bản năng dán sát và cầu khẩn.
Mồ hôi giao hòa, hơi thở quấn quýt. Ta nhìn chằm chằm vào chiếc lá ngoài gác mái, nó cứ rung động không thôi, "Quý Cảnh Trình, đ/au..."
"Đừng sợ, nhịn một chút." Hắn hôn đi những giọt lệ của ta: "Nói xem, ta là ai?"
"Quý Cảnh Trình, ngươi là... Quý Cảnh Trình."
"Vậy bây giờ, đệ là của ai?"
"Của... của huynh..." Thần trí ta tán lo/ạn, chỉ có thể nương theo bản năng mà trả lời.
Quý Cảnh Trình mỉm cười, đặt nụ hôn lên trán ta. Bên ngoài cửa sổ tiếng nước róc rá/ch không dứt. Ta mệt lả đi, trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cảm nhận được một nụ hôn cực kỳ nhẹ nhàng rơi trên gáy mình.
Và cả một tiếng thở dài trầm thấp: "A Triệt, giờ đây, đệ cuối cùng cũng thuộc về ta rồi."
20.
Sau chuyện ở gác mái, ta như bị trúng bùa mê. Mọi sự bài xích và cảnh giác với Quý Cảnh Trình trước đây, trong đêm nóng bỏng ấy, đã vỡ vụn hoàn toàn. Ta bắt đầu tìm mọi cách để quấn lấy hắn.
Lấy cớ bàn bạc vụ án, ta cứ chúi mũi vào thư phòng của hắn. Ban đêm lại càng trực diện hơn, tắm xong là quấn lấy ngoại bào của hắn, đường quen lối cũ leo lên giường hắn, "Quý Cảnh Trình, ta nóng."
"Quý Cảnh Trình, kể chuyện cho ta nghe đi."
"Quý Cảnh Trình, ôm ta thêm chút nữa." Sự đối đầu gay gắt ngày xưa giờ biến thành vẻ nũng nịu dính người.
Quý Cảnh Trình ngược lại rất hưởng thụ sự dung túng này, dù ta có đưa ra yêu cầu quá đáng đến đâu, hắn cũng đều đáp ứng cả. Ý cười nơi đáy mắt hắn đậm đến mức không thể tan ra.
Chỉ là chúng ta quên mất rằng, Thượng Thư Phủ không phải nơi kín như bưng, đặc biệt là Lâm di vốn đã sinh nghi về mối qu/an h/ệ mờ ám của hai ta.
Buổi trưa hôm đó, ta lại đang quấn quýt cùng Quý Cảnh Trình trong phòng, hắn vừa mới tháo vạt áo của ta ra thì Lâm di đột nhiên đẩy cửa bước vào... Khay trà trên tay rơi xuống đất, tiếng chén sứ vỡ tan nghe chói tai vô cùng, "Các con... các con đang làm cái gì thế này?"
Ta sợ đến mức cứng đờ người, cuống cuồ/ng rúc vào sau lưng Quý Cảnh Trình. Hắn che chắn cho ta, thần sắc thản nhiên, thậm chí còn đưa tay cài lại vạt áo cho ta: "Nương, con và A Triệt là nghiêm túc."
Lâm di sững sờ trong vài nhịp, rồi tức đến run người, tiến lên xách tai Quý Cảnh Trình lôi đi: "Cái thằng nhóc hỗn xược này, theo ta ra ngoài!"
Ta co rúm trong phòng, nghe thấy tiếng m/ắng nhiếc nén gi/ận của Lâm di vọng vào từ ngoài cửa.
"Ta đã biết con mưu đồ bất chính với Triệt Nhi từ lâu rồi. Lần trước ở trong phủ, con bảo cái thứ trùm trong chăn là Tuyết hồ A Tuyết, nhưng ta đã sớm nhìn thấy rồi, trong chăn rõ ràng là một nam nhân cao lớn, làm gì có con Hồ ly nào như thế? Lúc đó ta không vạch trần con, chỉ nghĩ là con đã biết 'khai khiếu' (biết yêu)."
"Sau đó đến nhà Triệt Nhi, ta vô tình liếc thấy vết s/ẹo hình trăng khuyết trên cổ chân nó, lúc đó đã nảy sinh nghi ngờ. Thật không ngờ tới, con thế nhưng lại thực sự “ăn’ người ta mất rồi."
Giọng Lâm di vừa gi/ận vừa gấp, m/ắng mỏ đầy vẻ thất vọng: "Quý Cảnh Trình, Triệt Nhi là một đứa trẻ tốt, sao con có thể đối xử với thằng bé như vậy? Nam t.ử yêu nhau vốn đã gian nan, con làm thế này là muốn h/ủy ho/ại thằng bé sao!"
Tiếp đó là một tiếng "chát" vang lên giòn giã, có lẽ Lâm di đã xuống tay đ.á.n.h hắn. Lòng ta thắt lại, muốn chạy ra ngăn cản nhưng lại chẳng biết phải đối diện với sự chất vấn của bà ra sao.
Cuối cùng, ta đành leo cửa sổ nhảy ra ngoài bỏ trốn.
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 18
Chương 13
Chương 12: HẾT
Chương 11: HẾT
Chương 9: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook