Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Liễu Yếu Đào Tơ
- Một Vụ Mưu Sát
- Chương 7
Tôi chỉ thẳng vào hai chữ đó, gằn từng tiếng một: “Tại sao các anh không điều tra Châu Khương? Bố tôi chính vì em gái của ông ta nên mới đòi ly hôn với mẹ tôi.”
Trần Chung liếc tôi một cái, ánh mắt như muốn thầm bảo năm 1993 anh ta còn đang cởi truồng chạy lông nhông ngoài đường cơ.
“Tôi đã tìm gặp vị cảnh sát lão thôn thụ lý vụ án năm đó. Chú ấy nói, ban đầu Tống Lăng có chỉ điểm Châu Khương chính là kẻ bám đuôi bọn họ vào ban ngày. Nhưng về sau, vì cái ch*t của mẹ cô được định tính là t/ự s*t nên đương nhiên Châu Khương cũng được rửa sạch hiềm nghi.”
Thảo nào, thảo nào bao nhiêu năm qua hung thủ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Tôi bật cười trầm thấp. Thì ra mẹ tôi... lại là t/ự s*t sao.
“Mẹ tôi không thể nào t/ự s*t được.” Tôi chống hai tay lên bàn, lẩm bẩm lặp đi lặp lại: “Mẹ còn hứa đợi tôi nghỉ đông sẽ đưa tôi đi Disneyland cơ mà.”
“Không có bằng chứng nào chứng minh mẹ cô bị s/át h/ại.”
“Không có bằng chứng thì có nghĩa là chuyện đó chưa từng xảy ra sao?”
Trần Chung im lặng một hồi lâu, đoạn mới chậm rãi lên tiếng: “Không có bằng chứng thì không thể chứng minh là nó đã từng xảy ra.”
“Vậy sao.” Tôi rã rời ngã ịch xuống ghế, ngẩng đầu lên, bảng đồng hồ điện tử hiện rõ hàng số đỏ chót: 23:39.
“Anh cũng chỉ đang nghi ngờ tôi thôi đúng không? Anh có bằng chứng chứng minh tôi hạ th/uốc Lị Lị không? Mà cho dù tôi có hạ th/uốc nó, anh có chứng cứ để khẳng định th/uốc đó có mối qu/an h/ệ nhân quả trực tiếp dẫn đến việc con bé nhảy lầu không? Cảnh sát Trần à, không có bằng chứng thì mau sớm thả tôi ra đi. Hôm nay là Tết Trung thu, tôi còn chưa kịp ngắm trăng đâu đấy.”
Chương 19
Chương 12
Chương 28
Chương 10
Chương 17
Chương 21
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook