“Mẹ, có phải con đã quên mất chuyện gì rồi không?” Tô Khanh nhìn bóng lưng đang bận rộn trong phòng bếp, nhíu ch/ặt mày hỏi.
“Con mới tí tuổi đầu mà trí nhớ đã kém vậy rồi hả? Đừng nghĩ nữa, có cố nghĩ cũng không nghĩ ra được đâu. Năm nay là năm thứ mười sáu, là đại thọ thứ sáu mươi của bà nội con, bà nội con chỉ có một thằng cháu là con thôi. Tô gia nhà chúng ta con một cả ba đời, đến cháu gái cũng không có, chúng ta tuyệt đối đừng đến muộn, mau đi thôi.”
“Vâng, mẹ.” Tô Khanh cúi đầu, vuốt nhẹ chiếc vòng chuyển vận trên tay, lẩm bẩm: “Đã quên cái gì nhỉ?”
- Hoàn -
Bình luận
Bình luận Facebook