Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngày hôm sau.
Sò/ng b/ạc ngầm của Thẩm Duy đóng cửa rồi.
Đại nhân cũng chẳng buồn đoái hoài đến ta.
Chỉ là ngài cho người dát vàng lên khung cửa phòng ta.
N/ợ lại càng chồng chất thêm.
Ta bắt đầu thức trắng đêm này qua đêm khác.
Chỉ cần nhắm mắt lại, là hình ảnh đại nhân m/ắng ta là đồ vo/ng ân bội nghĩa hiện lên.
Sáng sớm soi gương, quầng thâm mắt của ta còn đậm hơn bất cứ ai.
Chu Từ thấy bộ dạng h/ồn xiêu phách lạc này của ta, liền đắc ý tiến lại gần.
Hôm nay y thay một bộ âu phục tươi tắn.
「Huynh trưởng, huynh có biết không? Đệ vừa nhận được thư khẩn từ trung tâm mai mối đấy.」
Tim ta thắt lại.
Chiếc khăn lau bàn trong tay khựng lại.
Là thời hạn khế ước đã đến sao?
Quả nhiên, Chu Từ che miệng cười cười.
Rút từ trong túi ra một tấm thư đóng dấu ấn vàng, khua khua trước mắt ta.
「Trên này viết rằng, vì đại nhân lâu nay không hài lòng về huynh, thêm vào đó tế phẩm dự bị đã hoàn toàn thích nghi với môi trường long vực, nên trung tâm mai mối mời huynh đến văn phòng, ký tên giải trừ khế ước.」
Lòng ta rối như tơ vò.
Cảm xúc chua chát cứ thế trào dâng lên cổ họng, vừa nghẹn vừa tức.
Nhớ lại từ khi sinh ra đã bị cả nhà gọi là quái th/ai, lại bị cha mẹ không chút do dự vứt bỏ đi làm tế phẩm.
Khoảng thời gian hạnh phúc, bình yên nhất đời này, đều là do đại nhân ban cho.
Ta thật lòng muốn được ở bên đại nhân cả đời.
Ta biết điều này thật hèn hạ và đê tiện.
Đại nhân tôn quý và lương thiện nhường ấy, sao có thể ở bên một tế phẩm rẻ tiền và kém cỏi như ta?
Nhưng ta đã không thể rời xa đại nhân được nữa rồi.
Song cuối cùng cũng chỉ có thể là suy nghĩ mà thôi.
Ta nén sự chua xót nơi sống mũi, nói với Chu Từ:
「Ta biết rồi, ngày mai ta sẽ đi làm thủ tục, dọn ra khỏi căn nhà này.」
Chu Từ khẽ hừ một tiếng, thu hồi thư tín: 「Biết điều thì tốt, tốt nhất nên mau chóng mang hết mấy cuốn sổ n/ợ rá/ch nát của huynh đi, đừng ở lại đây làm đại nhân phiền lòng.」
Y xoay người vừa hát vừa rời đi, bước chân nhẹ nhàng.
Đến đêm.
Ta cuối cùng không nhịn được nữa, vỡ òa khóc nức nở.
Kẻ chưa bao giờ oán trách số phận như ta, giờ đây cũng không kìm được mà oán than.
Tại sao ta sinh ra đã là một quái th/ai.
Tại sao cha mẹ lại không cần ta.
Tại sao ta ngay cả tư cách bị ăn th!t cũng không có.
Tại sao khó khăn lắm mới gặp được người đối tốt với mình, lại phải bị tước đoạt mất.
Ta ngồi xổm xuống đất, vùi mặt vào đầu gối, bờ vai không ngừng r/un r/ẩy.
Ta nhớ lại thuở nhỏ bị nh/ốt trong nhà kho, nhìn qua khe cửa thấy đệ đệ ngồi trên đùi mẫu thân ăn kẹo.
Nhớ lại ngày bị tống lên xe tải, trong nhà không một ai đến tiễn ta.
Nhớ lại khi mới tới long vực, co quắp trong góc hang, không một con rồng nào muốn chọn ta.
Thế nhưng đại nhân đã chọn ta.
Ngài chê ta g/ầy, chê ta x/ấu, chê ta nhét kẽ răng còn chẳng đủ.
Nhưng ngài đã chọn ta.
Mười năm này, ngài cho ta ăn, cho ta ở, cho ta mặc.
Tuy ngài luôn hung dữ, nhưng chưa bao giờ thực sự làm tổn thương ta.
Đây là mười năm ta sống tốt nhất trong suốt hai mươi tám năm cuộc đời.
Nhưng giờ đây, ngay cả điều này cũng sắp mất đi rồi.
Ta khóc ngày càng dữ dội, cả người cuộn lại thành một cục nhỏ bé.
Làm sao đây.
Ta đã không thể rời xa đại nhân được nữa rồi.
Nhưng đại nhân không cần ta nữa.
Ngài đã có tế phẩm mới.
Trẻ hơn, đẹp hơn, đáng yêu hơn.
Ta là cái gì chứ.
Chẳng qua chỉ là một miếng th!t quá hạn, khô khốc, ngay cả rồng cũng chẳng buồn ăn mà thôi.
Chương 9
8
8
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook