Đế Bá

Đế Bá

Chương 2948: Hung nan

06/03/2025 01:17

- A, a, a .

. .

!

Tiếng hét thảm quanh quẩn trong dãy núi.

Các đầu lưỡi phân nhánh nháy mắt đ/âm xuyên qua ng/ực các cường giả, hút khô tinh huyết của bọn họ, thoáng chốc trở thành xươ/ng khô.

Khi con quái thú hút khô m/áu của những cường giả tu sĩ thì có tiếng đinh đang, vảy giáp toàn thân nó dựng đứng lóe ánh sáng m/áu, như thể nó lấy lại sức.

Con quái thú còn thòm thèm, nó thè lưỡi li /ếm khóe miệng, tiếp đó lại hét lớn một tiếng, há mồm m/áu, lưỡi đỏ b/ắn ra.

Phập! Phập! Phập!

Trong khoảnh khắc đầu lưỡi b/ắn ra lại phân nhánh thành mấy chục đ/âm hướng cường giả tu sĩ phía xa.

Lưỡi của quái thú quá dài, có thể nháy mắt vượt qua trăm ngàn vạn dặm như thần mâu đ/âm thủng ng/ực cường giả tu sĩ.

- Mợ ơi, trốn đi!

Cac cường giả tu sĩ tỉnh táo lại, mọi người đã hiểu vì sao Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế rút về kết giới, vì gã xem tất cả cường giả tu sĩ đứng coi là thức ăn cho quái thú.

Đám cường giả tu sĩ sợ teo tim xoay người tốn.

- A!

Lại có mấy chục cường giả tu sĩ ch*t thảm dưới lưỡi của quái thú.

Con quái thú ai mạnh ai yếu, tuy rằng Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế đứng gần nó nhưng nó biết không thể trêu vào gã, nên nó không tấn công Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế mà chuyên chọn kẻ yếu.

Mọi người bị quái thú hụ sợ xoay người chạy trốn, dốc hết sức ra.

Cả đam chạy hướng chân trời.

Nhưng sao Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế để mặc thức ăn trốn được, gã cười to bảo:

- Đã đến rồi vậy ở lại đi!

Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế xòe năm ngón tay.

Ầm!

Vang tiếng n/ổ đi/ếc tai, như có năm ngọn núi phong tuyệt thiên địa chặn đường chạy trốn của cường giả tu sĩ.

- A!

Có tiếng kêu thảm thiết truyền đến, nhiều cường giả tu sĩ đằng sau bị chặn đường bị lưỡi quái thú đ/âm xuyên qua lồng ng/ực, thoáng chốc bị hút khô m/áu tươi.

Có người thấy năm ngón tay Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế như năm ngọn núi lớn chặn đường thì rống to:

- Phá!

Người đó lấy ra bảo binh muốn đ/á/nh mở con đường.

Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế hừ lạnh một tiếng:

- Không biết tự lượng sức mình!

Ầm!

Vang tiếng n/ổ đi/ếc tai, đế uy trấn áp chư thiên.

Bùm!

Những binh khí đ/á/nh tới thoáng chốc bị tan vỡ, Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế vung tay áo ném đám cường giả tu sĩ chạy trốn bay về sơn cốc.

- A!

Tiếng gào thét vang lên không dứt, đám cường giả tu sĩ bị ném về sơn cốc bị quái thú hút khô m/áu tươi.

Cường giả tu sĩ vốn xem náo nhiên đều chạy tứ tán, nhưng Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế cười lớn một tiếng xòe tay tỏa áng chói mắt:

- Đã đến rồi thì ở lại đi.

Từng đợt pháp tắc Đại Đế từ trên trời giáng xuống như thác lũ ầm vang chặn cường giả tu sĩ chạy trốn bốn phương tám hướng.

Bùm!

Kẻ đạo hạnh yếu bị Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế ném về sơn cốc cho quái thú, hai bên chênh lệch quá lớn, không chịu nổi một kích.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Từng đợt tiếng n/ổ nhức óc vang lên, trong cường giả tu sĩ xem náo nhiệt có một, hai người là Thượng Thần có một, hai đồ đằng.

Những Thượng Thần vốn dẫn theo vãn bối tăng kiến thức không ngờ gặp chuyện như vậy.

Mấy Thượng Thần bảo vệ vãn bối của mình chạy trốn.

Nên mấy Thượng Thần ra tay đ/á/nh vỡ pháp tắc Đại Đế bảo vệ vãn bối tốn đi xa.

Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế đích thân đuổi theo:

- Muốn trốn? Không dễ vậy.

Một bước một thiên địa, chớp mắt Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế xuất hiện trên bầu trời đám cường giả chạy trốn.

Một Thượng Thần chỉ có hai đồ đằng hét to:

- Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế, đừng quên thân phận của ngươi!

Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế cười lớn hỏi lại:

- Thân phận? Thân phận gì?

Thượng Thần hai đồ đằng trầm giọng nói:

- Ngươi là Đại Đế Thiên tộc, cùng là xuất thân từ Thiên tộc, ngươi nên là Đại Đế rất được tộc nhân kính yêu chứ không phải á/c m/a lấy kẻ yếu làm thức ăn!

- Ha ha ha! Đại Đế rất được tộc nhân kính yêu?

Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế cười to bảo:

- Là Đại Đế thì cần các ngươi kính yêu sao? Các ngươi chỉ là con kiến trong mắt ta, có người khổng lồ nào quan tâm cái nhìn của một con kiến?

Thượng Thần hai đồ đằng trầm giọng quát:

- Đừng quên ngươi là Đại Đế, Đại Đế chỉ chĩa mâu hướng người mạnh hơn, che chở kẻ yếu hơn.

- Ai nói Đại Đế phải bảo vệ kẻ yếu hơn?

Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế cười âm trầm:

- Với Đại Đế chúng ta thì các ngươi chẳng qua là dê b/éo, muốn làm thịt lúc nào thì làm lúc đó.

Thượng Thần hai đồ đằng nghẹn lời:

- Ngươi .

. .

!

Thượng Thần hai đồ đằng này chưa từng thấy loại Đại Đế như vậy, Đại Đế Tiên Vương xuất thân từ chủng tộc nào, dù là địch hay bạn ít ra bọn họ đàng hoàng quang minh.

Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế thì khác, gã càng giống đồ khốn thích gì làm nấy.

Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế cười to bảo:

- Ngươi nói nhảm nhiều quá, ăn một ki/ếm của ta đây!

Đế ki/ếm sau lưng Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế ngâm dài, đinh một tiếng giòn vang, ki/ếm ch/ém Cửu Giới.

Ki/ếm giáng xuống san bằng vạn vực.

Thượng Thần hai đồ đằng rống to:

- Phá!

Thượng Thần hai đồ đằng lấy cự thuẫn ra chặn lại đế ki/ếm ch/ém xuống, hỏa hoa b/ắn tung tóe như ngôi sao va chạm n/ổ tung.

Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế cười lớn:

- Hai đồ đằng không đ/á/nh lại bổn tọa!

Ầm!

Vang tiếng n/ổ đi/ếc tai, Thiên Mệnh hiển hiện.

Keng!

Ki/ếm vang thiên địa, trong khoảnh khắc đó uy Đại Đế vô cùng khủng bố tàn phá cửu thiên thập địa.

Ba thanh đế ki/ếm bay vút lên trời như ba thiên ki/ếm vô cùng to lớn có thể x/ẻ vũ trụ.

Thấy Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế chơi thật, Thích H/ồn Lâm ở chỗ khác nói với nhóm Võ Thất bên cạnh:

- Chúng ta đi thôi, Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế bị kh/ùng rồi.

Nhiều năm qua đi Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế vẫn không sửa cá tính kiêu căng ngang ngược.

So với cường giả tu sĩ hốt hoảng chạy trốn thì Thích H/ồn Lâm thong dong hơn hiều, vì vốn không sợ Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế nên lúc muốn đi vẫn ung dung như thường, không như người khác cuống cuồ/ng bỏ chạy.

Võ Phượng Ảnh thấy Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế ném cường giả tu sĩ vào sơn cốc cho quái thú ăn, bất mãn lẩm bẩm:

- Đây là loại Đại Đế gì? Đại Đế nào làm chuyện giống hắn?

Là Đại Đế mà Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế làm chuyện khác người như thế nằm ngoài dự đoán của đám vãn bối Võ Thất .

trong lòng bọn họ thì tôn uy Đại Đế Tiên Vương là vô thượng, bọn họ nghênh hướng người càng mạnh, che chở kẻ yếu hơn, nhưng chuyện đó không xảy ra với Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế.

Chợt tiếng hét thảm vang lên:

- A!

Ba ki/ếm của Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế cùng rút ra, lực lượng Thiên Mệnh gi*t Thượng Thần hai đồ đằng.

Thượng Thần và vãn bối của gã bị Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế ném vào sơn cốc cho quái thú ăn.

Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế nhìn chằm chằm nhóm Thích H/ồn Lâm:

- Đã đến rồi còn mốn đi?

Một bước một thiên địa, chớp mắt Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế xuất hiện trên bầu trời.

Bị Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế nhắm trúng nhưng Thích H/ồn Lâm không hoảng, xoay người lại vô cùng ung dung khoanh tay đứng.

Thích H/ồn Lâm nhìn Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế, bình tĩnh nói:

- Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế, ngươi và nước giếng không phạm nước sông, ta chỉ mang ba tiểu bối ra ngoài đi lại.

- Ha ha ha! Thích H/ồn Lâm, ta có nghe danh tiếng của ngươi.

Cuồ/ng Thiểu Thiên Đế cười to, từ tốn nói:

- Trước kia ở Bắc Cương ngươi chỉ là một tu sĩ nho nhỏ, trong Thổ tành tìm đạo không cửa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu