Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
10
"Vợ ơi~"
Vừa về đến nhà, Phó Tầm Tác đã giang tay ôm ch/ặt lấy tôi. Người tôi cứng đờ, rồi đẩy mạnh tay hắn ra, đi thẳng vào phòng.
Bây giờ cứ nhìn thấy hắn là tôi lại nhớ đến đứa nhỏ trong bụng. Tính ngày tháng thì chắc chắn là "dính" ngay đêm đầu tiên rồi. Mẹ nó, một phát ăn ngay luôn! Tên nhóc này... mạnh thế sao?
Phó Tầm Tác như một chú chó con bị bỏ rơi, lạch bạch chạy theo sau tôi. Tôi quay lại nhìn hắn từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở... chỗ đó.
Thôi, không nói gì nữa, đúng là mạnh thật. Nhưng tôi gi/ận, gi/ận kinh khủng! Có mạnh đến mấy cũng không thể làm một người đàn ông như tôi mang th/ai được chứ! Tôi là đàn ông của đàn ông, là kẻ thống trị phái mạnh cơ mà!
"Vợ ơi?" Thấy tôi đ/au đầu, hắn bỗng nhớ ra điều gì đó, lấy từ trong ngăn kéo ra một cái hộp: "Vợ ơi, mở ra xem đi!"
Cái gì mà nặng thế, hắn bỏ gạch vào đây à? Tôi bực bội mở ra.
U là trời! Suýt thì m/ù mắt! Một con gấu bằng vàng ròng nặng trĩu!
"Cái này... bằng vàng thật à? Nặng quá!" Tôi lắp bắp hỏi. Thấy hắn gật đầu, tay tôi run bần bật.
Phó Tầm Tác chu môi, vẻ không vui: "Lúc đầu em định làm con mười cân cơ, nhưng dì bảo nặng quá vợ cầm mỏi tay, nên em chỉ làm con 6,66 cân (khoảng 3.3kg) thôi."
Trời đất ơi, con gấu vàng hơn 3kg! Tính theo giá vàng hiện tại thì... tôi phát tài rồi! Gần 6-7 tỷ đồng chứ chẳng chơi! Chỉ là nghĩ đến việc sắp ra đi, cầm con gấu vàng này thấy nóng rát cả tay.
"Cảm ơn, tôi rất thích."
Cũng xin lỗi nhé, vì đã làm tổn thương cậu.
11
Thời gian nhanh chóng trôi qua đến ngày cuối cùng của tháng thứ ba. Khi 50 triệu tệ đã nằm gọn trong tài khoản, tôi cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để rời đi.
Lấy lý do ăn mừng ba tháng thành công, tôi và Phó Tầm Tác đi ăn tối lãng mạn tại nhà hàng lớn nhất thành phố. Hắn bao trọn cả ba tầng lầu.
"Vợ ơi, em nói với chú Lăng rồi, em muốn kết hôn với vợ, chú ấy đồng ý rồi đó!"
Tay đang cầm d/ao nĩa của tôi khựng lại, tôi trầm giọng hỏi: "Thế à?"
"Đúng vậy, đúng vậy! Vợ ơi, trong đám cưới em sẽ tặng vợ một viên đ/á quý hình gấu siêu to và một chiếc nhẫn kim cương gấu nhỏ nữa!"
"Ừ, vậy thì... tốt quá."
Tốt quá cái gì chứ? Gấu quần của tôi bị tôi nắm ch/ặt thành một nạm. Trong điện thoại là hàng loạt tin nhắn của Long Thao báo giờ hẹn đã đến.
Tôi đứng dậy đi đến bên cạnh Phó Tầm Tác: "A Tầm, tôi ăn no rồi. Thật ra tôi cũng có một món quà muốn tặng cậu nè!"
"Oa!" Hắn vui sướng áp hai tay lên má, vẻ mặt đầy mong đợi. "Quà gì thế vợ?"
"Món quà này đặc biệt lắm, phải chơi trốn tìm mới thấy được. Lát nữa tôi sẽ đi trước để giấu quà, cậu ngoan ngoãn ở đây đếm đến 100 nhé, được không? Nếu không đếm đến 100 là không tìm thấy tôi đâu đó."
"Em chắc chắn sẽ làm được!" Nói rồi, hắn gật đầu mạnh mẽ, xoay người bắt đầu đếm to.
Tôi nhìn bóng lưng hắn, nghe hắn đếm đến giây thứ 10, tôi bắt đầu lùi bước... Tầm nhìn dần nhòa đi, hình ảnh hắn cũng xa dần.
Tôi rơi nước mắt, dùng một lời nói dối để rời khỏi thế giới của hắn.
Chương 7
12 - END
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 15
Chương 8
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook