Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Đồng Hoa Thuận
- Chương 22
Khi tỉnh giấc, chẳng biết bầu trời bên ngoài đã trở nên quang đãng từ lúc nào.
Tôi khẽ lau đi giọt nước mắt còn vương sót lại trên khóe mi, rồi với tay cầm lấy chiếc điện thoại.
Tối qua, Tề Nhu vừa đăng một dòng trạng thái mới trên mạng xã hội.
Tôi lướt qua trang cá nhân của cô ta, rồi không chút chần chừ gọi thẳng một cuộc điện thoại cho Sầm Dịch.
"Tối qua mệt mỏi như vậy, giờ này mà anh vẫn chưa chịu dậy sao?"
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói có vẻ như vừa mới bị đá/nh thức: "Chuyện gì."
"Nhớ anh rồi."
Không gian chìm vào im lặng nửa giây, kế tiếp liền nghe thấy giọng nói đượm vẻ giễu cợt của Sầm Dịch vang lên: "Lời thốt ra từ miệng cô, tôi đến một chữ cũng chẳng thèm tin."
Tôi mím môi, hờn dỗi lảng sang chuyện khác: "Tối qua anh bận cái gì thế?"
"Họp."
"Nhiều năm không gặp, chẳng ngờ Sầm tổng bây giờ cũng học được cách nói dối trơn tru thế cơ à."
Sầm Dịch dường như đã cạn kiệt sự kiên nhẫn, anh lạnh lùng vặn hỏi: "Có chuyện gì thì nói cho rõ ràng, đừng có bóng gió."
Lúc này, tôi chẳng khác nào một người vợ đang gh/en t/uông bắt quả tang chồng ngoại tình, liên tục dồn dập chất vấn: "Chuyện anh đi ăn đêm cùng Tề Nhu đã được người ta bố cáo thiên hạ rần rần rồi kìa! Sao nào, ăn đêm xong có phải là tiện thể đưa người ta về nhà không? Về đến nhà rồi có phải lại tiện chân đưa luôn lên giường không?"
Sầm Dịch tức đến mức bật cười: "Giang Nguyệt, cái thói được đà lấn tới này của cô là do ai chiều hư thế hả? Bữa ăn đó chỉ có một mình tôi ở đó thôi sao? Mẹ kiếp, tôi là tài xế hay là trai bao của nhà cô chắc, mà ai tôi cũng phải đưa về, giường nào tôi cũng phải leo lên?"
Chắc là bị tôi chọc cho tức đi/ên lên thật rồi, nói dứt câu anh liền cúp cái rụp một tiếng rõ to.
Tôi đứng thẫn thờ bên cửa sổ, cõi lòng bỗng nhiên lại tĩnh lặng đến lạ thường.
Lại mở dòng trạng thái kia lên xem thêm lần nữa.
Dòng chữ viết rành rành---Trật chân rồi vẫn phải cắm đầu làm việc chăm chỉ, may mà có người đi ăn đêm cùng (kèm theo hình thả tim).
Trong bức ảnh là một chiếc bàn tròn sang trọng, chỉ vô tình để lộ chiếc đồng hồ đeo tay bằng bạc đặc trưng của Sầm Dịch.
Lúc nãy không để ý, giờ nhìn kĩ mới nhận ra trên chiếc giá treo áo ở phía đối diện còn có vài ba chiếc áo khoác vest đang vắt hờ hững.
Chẳng hiểu vì sao, cứ hễ đứng trước chuyện tình cảm, hễ đối mặt với con người Sầm Dịch này là tôi lại dễ dàng trở nên bốc đồng và mất kiểm soát đến thế.
Tự cảm thấy mình đuối lý, tôi đành bấm bụng gửi cho anh một tin nhắn xoa dịu: 【Hôm nào mời anh bữa cơm tạ lỗi nhé.】
Sầm Dịch chẳng buồn đáp lại.
Tôi ngốc nghếch hệt như một thiếu nữ mới biết yêu, tự nhủ lòng chắc là do anh bận quá nên chưa xem điện thoại mà thôi.
Chương 08
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 46
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook