Ta Dựa Vào Truyện Cẩu Huyết Để Sống Sót Dưới Tay Bạo Quân

1.

Ta xuyên không rồi.

Xuyên đến một lo/ạn thế quần hùng tranh bá, vừa mở đầu đã trở thành công chúa của một nước nhỏ, còn chưa kịp vui mừng đã bị người cha vô lương tâm gửi vào hậu cung của Hoàng đế làm bia đỡ đạn.

Hoàng đế Phó Bắc Thần ở phương Bắc là một bạo quân khét tiếng, tương truyền ai có thể sống sót quá một tháng trong hậu cung của hắn, đều có thể sống đến cuối phim trong [Chân Hoàn Truyện].

Vì vậy, ta sống trong hậu cung vô cùng kín tiếng, ngày nào cũng lấy cớ bệ/nh tật không ra ngoài, ẩn mình vài ngày, đừng nói đến Phó Bắc Thần, ngay cả những phi tần cùng đợt tiến cung với ta cũng không biết mặt.

Do đó, phải đến buổi yến tiệc đầu tiên của toàn hậu cung, ta mới phát hiện trong số những phi tần cùng đợt tiến cung với ta, còn có người xuyên không khác.

Lúc đó, ta đang chuyên tâm ăn điểm tâm, Triệu Mỹ nhân ở bàn bên cạnh bỗng đứng dậy, nói rằng nàng cảm khái trước sự hùng mạnh của Đại Chu mà có cảm hứng, có thơ gửi tặng Hoàng đế.

Trời ơi! Không thể ăn uống yên ổn được sao? Nịnh bợ gì chứ! Nói không với nội cuốn công sở!

Ngồi ở vị trí trên cùng, Phó Bắc Thần có vẻ hứng thú, đôi mắt hẹp dài khẽ hếch lên, lơ đễnh gật đầu.

Triệu Mỹ nhân đứng dậy, trước tiên dùng ánh mắt "tất cả những kẻ đang ngồi đây đều là rác rưởi" quét một lượt toàn trường, sau đó với dáng vẻ phóng khoáng cất giọng ngâm thơ: "Phong cảnh phương Bắc, ngàn dặm đóng băng, vạn dặm tuyết bay…"

Ta: …

Đây chẳng phải là bài "Tần Viên Xuân - Tuyết" mà các nữ xuyên không thường dùng sao?

Trời ạ, gặp đồng hương rồi!

Nhưng đây là một triều đại hư cấu, Tần Hoàng Hán Vũ gì đó, căn bản không tồn tại!

Triệu Mỹ nhân ngâm thơ xong, đắc ý nhìn về phía Phó Bắc Thần.

Trong điện yên tĩnh như tờ, không ai lên tiếng.

Phó Bắc Thần khẽ cười, tiếng cười khàn đục vang vọng trong cung điện trống trải, khiến người ta rợn tóc gáy: "Thơ rất hay, nhưng Trẫm không thích." Ánh mắt bạo quân lạnh nhạt: "Kéo nàng ta xuống, ch/ém."

???

Tại sao?

Triệu Mỹ nhân còn chưa kịp nói gì, đã bị thị vệ bịt miệng kéo đi.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, ta vẫn chưa kịp phản ứng.

Nhưng đã có dũng sĩ mở lời trước: "Bệ hạ, tuy Triệu Mỹ nhân phạm sai lầm lớn, nhưng Bệ hạ lòng dạ rộng lớn, hà cớ gì không tha thứ cho nàng ta, dạy nàng ta sửa đổi kiểm điểm thật tốt?"

Người lên tiếng là công chúa Thục Quốc. Lúc này, khuôn mặt xinh đẹp của nàng căng thẳng, giọng nói r/un r/ẩy nhưng kiên định, trông giống như một thiếu nữ lương thiện và dũng cảm.

"Ồ?" Bạo quân ngước mắt nhìn nàng: "Vậy nàng nói xem nàng ta có lỗi gì?"

Bàn tay công chúa Thục Quốc đặt dưới bàn đang r/un r/ẩy, nhưng nàng vẫn ngẩng cao chiếc cổ trắng ngần nhìn thẳng vào bạo quân: "Triệu Mỹ nhân làm thơ không tránh né, dùng điển cố cũng không rõ nghĩa, nhưng điều này chỉ nói lên nàng ta tài học nông cạn, tội không đáng ch*t."

Phó Bắc Thần cười khẩy một tiếng, đứng dậy chậm rãi bước xuống từ vị trí đầu. Bước chân hắn rất nhẹ, trong không khí căng thẳng này, mỗi bước đi đều như đang dẫm lên trái tim ta.

Ánh mắt mọi người đều di chuyển theo bước chân của hắn.

Hắn đi đến trước mặt công chúa Thục Quốc, cúi mắt đ/á/nh giá nàng vài lần: "Nàng rất gan dạ, rất tốt."

Lời vừa dứt, ánh mắt gh/en tị của các mỹ nhân khác đồng loạt quét về phía nàng.

Ta đang hóng hớt từ gần: Gì cơ? Đây là câu chuyện tình yêu trong [Vườn Sao Băng] à?

Bạo quân yêu phi tần không sợ cường quyền?

Giây tiếp theo. Niềm vui chợt lóe lên trong mắt công chúa Thục Quốc còn chưa kịp tan biến, bạo quân đã thong thả mở miệng: "Nếu nàng thương xót nàng ta, thì hãy cùng nàng ta chịu ph/ạt đi." Trên khuôn mặt trắng bệch của hắn, hàng mi đen nhánh khẽ chớp như cánh chim, cuộn lên cơn bão bạo ngược trong cung điện tĩnh lặng.

Mắt công chúa Thục Quốc kinh hãi trợn trừng, tròng mắt như muốn rớt ra ngoài. Cho đến khi thị vệ tiến lên, nàng cuối cùng cũng hoàn h/ồn, bắt đầu giãy giụa, vừa khóc vừa la, lớp trang điểm tinh xảo lem luốc: "Bệ hạ, thần thiếp sai rồi, thần thiếp không nên ăn nói lung tung."

Nàng quay đầu, vẻ mặt hung dữ chỉ vào Triệu Mỹ nhân: "Bệ hạ g.i.ế.c nàng ta đi, bây giờ g.i.ế.c nàng ta đi!"

Phó Bắc Thần lạnh lùng nhìn xuống nàng, không hề có chút thương xót nào.

Công chúa Thục Quốc trong lúc giằng co đã làm đổ bàn án trước mặt ta. Điểm tâm vương vãi khắp sàn, ta hoàn toàn không dám nhặt, sợ bị hắn để ý, rồi lại bị kéo xuống theo.

Ánh mắt Phó Bắc Thần nhìn về phía những miếng điểm tâm lăn lóc, đột nhiên bật cười một tiếng, tự mình đỡ bàn án lên. Tiếng la hét của hai mỹ nhân từ xa vọng lại, nhưng hắn vẫn còn rảnh rỗi, thản nhiên nhặt những miếng điểm tâm bị rơi.

Ta r/un r/ẩy khắp người vì sợ hãi, lắp bắp: "Đa… đa tạ Bệ hạ..."

Phó Bắc Thần lại không hài lòng: "Giọng nhỏ vậy, có thật lòng tạ ơn Trẫm không?"

Tên th/ần ki/nh này!

Ta đành lấy hết can đảm nói lại lần nữa. Tối đó về, ta liền gặp á/c mộng.

Trong mơ, Triệu Mỹ nhân toàn thân dính đầy m.á.u bò về phía ta: "Tại sao ngươi không c/ứu ta?"

Ta muốn chạy nhưng không thể cử động, chỉ có thể liên tục giải thích mình căn bản không có năng lực c/ứu người.

Tỉnh dậy toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.

Ta nhìn bóng đêm đen kịt ngoài cửa sổ, thật không ngờ mới bắt đầu mà đồng hương xuyên không của ta đã c.h.ế.t rồi. Cái ngày q/uỷ quái này, cho dù không bị bạo quân gi*t, chỉ sợ cũng sẽ bị t/âm th/ần bi/ến th/ái, sớm muộn gì cũng ch*t.

Nhưng trước khi c.h.ế.t ta còn một tâm nguyện quan trọng nhất. Ta muốn đi một chuyến đến Thiên Long Tự, xem có cơ hội nào xuyên về không.

Ta chính là xuyên không từ Thiên Long Tự, sắp tốt nghiệp ta muốn cầu một công việc tốt, vừa mới cầu được một quẻ Thượng Thượng "Tiền đồ như gấm" thì đã xuyên không rồi.

Nghĩ kỹ lại, làm việc trong hậu cung cũng coi như một công việc ổn định có biên chế, thời gian đi lại cũng ngắn, hiện tại xem ra cũng không cần đi làm, càng không cần nói đến tăng ca.

Chỉ là...

996 có nguy cơ đột tử, còn trong hậu cung của bạo quân… thì đó là nguy cơ c.h.ế.t bất đắc kỳ tử.

Thà tăng ca còn hơn!

*996: 9 giờ sáng: Bắt đầu làm việc. 9 giờ tối: Kết thúc làm việc. 6 ngày/tuần: Làm việc cả tuần từ thứ Hai đến thứ Bảy.

Nhhững người làm việc theo chế độ 996 sẽ làm việc 12 giờ mỗi ngày và 72 giờ mỗi tuần. Con số này vượt xa quy định của luật lao động Trung Quốc (thường là 8 giờ/ngày và tối đa 44 giờ/tuần) cũng như quy định của nhiều quốc gia khác trên thế giới.

Danh sách chương

1 chương
13/04/2026 10:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu