Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lỗ m/a ma khổ sở c/ầu x/in Hoàng hậu hãy nhẫn nhịn trước, đừng để ván cờ tốt lại bị hỏng. Nhưng không khuyên nổi nàng ta.
Hoàng hậu phẫn nộ: "Dám mưu hại Trung Cung, khẩu khí này, bổn cung còn phải nuốt xuống sao?"
Lỗ m/a ma nhanh trí, ngay trong đêm đã gọi ta đến, gieo một quẻ xem lành dữ.
Trong điện ánh sáng lờ mờ, ta dùng bàn tay nhỏ bé mũm mĩm của mình lắc mai rùa để gieo quẻ.
"Không lành." Ta nói.
Bùi Hoàng hậu cau mày: "Vì sao?"
Ta nói: "Quẻ này tên là Phong Hỏa Đỉnh, Đỉnh vốn dĩ là quý giá đại cát, nhưng ngày khắc tháng, thời cơ chưa tới."
Lỗ m/a ma vội hỏi: "Nói như nào?"
"Cửu tứ. Chân Đỉnh g/ãy, làm đổ cháo của Vương công, trên người cũng bị dính bẩn, có tai họa."
Lỗ m/a ma nhìn về phía Hoàng hậu.
Lần này, nội gián liên lụy đến sáu vị cung phi, hơn nữa đều là những người được sủng ái. Theo tính tình của Hoàng hậu, chắc chắn sẽ đ/á/nh c.h.ế.t hết các nàng ta.
Bùi Hoàng hậu trấn tĩnh lại: "Khi nào thì chuyển lành?"
Ta đưa tay gạt những đồng xu: "Sơ Lục (mùng Sáu)."
Ánh mắt Bùi Hoàng hậu trầm xuống: "Bổn cung có thể đợi."
Lỗ m/a ma thở phào, ánh mắt biết ơn nhìn ta.
Ta cẩn thận đề nghị: "M/a ma, ta đã xuống núi ba ngày rồi..."
Hoàng hậu sững sờ: "Ngươi muốn đi? Không được, ngươi vẫn chưa thể đi!"
Ta mím môi.
Lỗ m/a ma lập tức hiểu ra: "Ngày mai là ngày Tiểu sư phụ được ăn thịt kho tàu phải không?"
Ta ấm ức: "Là hôm nay."
"Vậy ngày mai..." Bà ấy nhìn sắc mặt ta, "Bây giờ?"
Ta ngưng khóc mỉm cười: "Vâng!"
12.
Đến mùng Sáu.
Hoàng hậu đ/á/nh những kẻ nội gián kia đến khắp người bầm dập, ném về các cung.
Tạ Ngọc Uyển Quý phi lập tức chớp lấy cơ hội. Nàng ta xúi giục Trương Tiệp Dư đến trước mặt Hoàng thượng khóc lóc kể lể, nói không hiểu Hoàng hậu có ý gì, sợ mình sắp mất mạng.
Kết hợp với sự "t/àn b/ạo" trước đây của Hoàng hậu, Hoàng thượng quả nhiên gi/ận dữ chạy đến Từ Nguyên Điện.
Hoàng hậu lại vội vã ra đón: "Bệ hạ! Thần thiếp có quân tình Tây Bắc muốn bẩm báo!"
Hoàng thượng sững sờ, sự chú ý bị chuyển sang việc quốc sự.
Bùi Hoàng hậu chỉ vào phía sau bình phong: "Hoàng thượng, Ngài xem."
Ta rụt rè thò đầu ra.
Bùi Hoàng hậu: "Hòa Kinh, đừng sợ, đây là Hoàng thượng, ngươi mau qua đây, những gì ngươi đã nói với bổn cung, hãy nói lại cho Hoàng thượng nghe một lần nữa."
Mấy ngày nay ta ở bên cạnh nàng ấy mỗi ngày, nàng ấy biết ta, gan còn nhỏ hơn cả gà.
Vị Hoàng đế trẻ tuổi tuấn tú nhìn ta, vẻ mặt có chút phức tạp: "Nữ nhi của Tạ gia? Người đã đi làm Đạo sĩ kia?"
Bùi Hoàng hậu nói: "Phải đấy, vốn là Tiểu Ngũ của Tạ gia, giờ đã bái Thái Chân Tiên sư làm sư phụ, Đạo hiệu là Hòa Kinh."
Hoàng thượng trầm mặc, không biết đang nghĩ gì, cơn gi/ận bừng bừng quanh thân, đột nhiên biến mất.
"Hòa Kinh, ngươi vừa nói gì với bổn cung?" Hoàng hậu gọi ta.
Ta trốn sau bình phong, nhỏ giọng nói: "Ta… Đêm qua ta xem Thiên tượng, Võ Khúc gặp khắc, chủ về Đại tướng, Đại tướng thân vo/ng..."
Ánh mắt Hoàng thượng trầm xuống: "Ngươi nói gì!"
Lúc này, An công công bên cạnh Hoàng thượng hoảng lo/ạn chạy vào: "Hoàng thượng, có quân báo!"
Giả Xung Đại tướng quân Tây Bắc bỏ trốn giữa trận, dẫn đến toàn quân tổn thất quá nửa, bị Triệu Minh Phó tướng đ.â.m ch*t!
Hoàng thượng đột ngột quay đầu nhìn ta.
Ta sợ hãi đến mức lập tức rụt lại sau bình phong.
Lỗ m/a ma vội vàng nói: "Nào, nào, Tiểu sư phụ, lão nô đưa Người đi ăn thịt kho tàu!"
Ta dừng bước: "Đến giờ chưa?"
Lỗ m/a ma muốn cười, nhưng bà ấy không dám, Hoàng thượng đang nổi trận lôi đình.
Bà ấy nói: "Đến rồi, hôm nay là đến ngày rồi, lão nô đều ghi nhớ cho Người."
13.
Quân tình cấp báo, Hoàng thượng không còn tâm trí đâu mà bận tâm đến chuyện hậu cung.
Trên triều đình cãi nhau ầm ĩ, có người nói phải nghiêm trị Phó tướng, có người nói nên cho hắn ta lập công chuộc tội.
Quý phi Tạ Ngọc Uyển phụng mệnh của cha mình đi đến chỗ Hoàng thượng nói khéo, nói rằng kẻ dưới phạm thượng nên bị trừng ph/ạt.
Tạ Thừa tướng ở triều đình cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần tin tức Phó tướng Triệu Minh bị xử trảm được ban ra, sẽ cho các đại thần liên danh tiến cử tân tướng.
Trước đây sự dịu dàng nhỏ nhẹ của nàng ta, luôn luôn hiệu quả, Hoàng thượng rất thích.
Nhưng hôm nay…
Dưới ánh nến lờ mờ, Hoàng thượng nhìn mỹ nhân tóc đen như mực này, ánh mắt trầm xuống.
Tạ Ngọc Uyển dịu dàng nói: "Hoàng thượng?"
Hoàng thượng nói: "Chuyện này, Hoàng hậu cũng đã khuyên rồi."
Phải rồi, nhi tử của Đại tướng quân Tây Bắc Giả Xung đã cưới Nhị tiểu thư của Tạ gia. Nhưng cũng là đường bá của Hoàng hậu!
Tạ Ngọc Uyển đoán suy nghĩ của Hoàng hậu, nhỏ giọng nói: "Nương nương chẳng lẽ có cùng suy nghĩ với thần thiếp?"
Hoàng thượng cười lạnh: "Hoàng hậu nói, kẻ bỏ trốn giữa trận thì phải gi*t! Bây giờ chiến tuyến căng thẳng, Triệu Minh đang dốc sức chống đỡ, nên lấy đại cục làm trọng!"
Bình thường, nếu đến lúc này, thấy Hoàng thượng nổi gi/ận, Tạ Ngọc Uyển sẽ biết tiến biết thoái.
Nhưng lại vì, ai cũng có điểm yếu.
Điểm yếu của Tạ Ngọc Uyển, chính là nàng ta không dám trái lời cha mình.
Nàng ta cứng đầu nói: "Nhưng, nhưng tự tiện g.i.ế.c chủ tướng, thần thiếp sợ hắn ta sẽ dấy binh làm lo/ạn…"
"Ai cho phép ngươi bàn luận chuyện triều chính!"
Tạ Ngọc Uyển sợ hãi quỳ xuống: "Thần thiếp không dám, thần thiếp sai rồi, thần thiếp không bằng Hoàng hậu…" Nàng ta muốn nhắc nhở Hoàng thượng, Hoàng hậu cũng đã khuyên rồi!
"Ngươi tự nhiên không bằng Hoàng hậu! Người đâu, truyền chỉ ý của Trẫm, Tạ Quý phi vô lễ, giáng xuống làm Mỹ nhân!"
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook