Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Thỏ Viết Truyện
- Bẫy Tình
- CHƯƠNG 29: GẶP LẠI
Ánh đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa ra những luồng sáng lộng lẫy, phản chiếu lên những ly rư/ợu vang bằng thủy tinh cao cấp, biến sảnh đại tiệc của khách sạn sáu sao bậc nhất thành phố Tinh Cầu thành một thánh đường của sự xa hoa và quyền lực.
Đêm nay, một nhãn hàng thời trang cao cấp của quốc tế tổ chức buổi tiệc tối thượng lưu, quy tụ những nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn nhất từ giới kinh doanh cho đến giới giải trí.
Kỷ Hành Chu đứng ở một góc sảnh tiệc, trên tay cầm ly rư/ợu mạnh nhưng chưa từng nhấp một ngụm. Sáu tháng trôi qua kể từ ngày biến cố ấy xảy ra, thời gian lao lực đi/ên cuồ/ng trên thương trường đã mài giũa vị tổng tài kiêu ngạo ngày nào trở nên trầm mặc, lạnh lùng và trưởng thành hơn rất nhiều.
Gương mặt góc cạnh như tượng tạc ấy không một chút cảm xúc, đôi mắt đen sâu thẳm chỉ còn lại sự tịch mịch như giếng cổ. Anh tham gia bữa tiệc này hoàn toàn vì mục đích công việc, ép bản thân phải xã giao để củng cố lại địa vị của Kỷ thị sau chuỗi ngày sóng gió.
Suốt sáu tháng cô đ/ộc ấy, anh giam mình trong guồng quay công việc, không theo dõi bất kỳ tin tức nào, chỉ quan tâm đến thị trường kinh tế. Bỗng nhiên, toàn bộ sảnh tiệc vốn đang rầm rộ tiếng cười nói bỗng trở nên náo lo/ạn. Tiếng bước chân dồn dập vang lên phía cửa chính, ngay sau đó là hàng loạt tiếng đèn flash của phóng viên nháy lên liên tục như sấm chớp giữa đêm giông. Cửa lớn mạ vàng chậm rãi mở ra, thu hút mọi ánh nhìn của toàn bộ quan khách có mặt tại hội trường.
Ảnh đế Bạch Đình Phong bước vào trước trong bộ vest đen lịch lãm, phong thái phóng khoáng của một ngôi sao hạng S ngay lập tức làm chủ bầu không khí. Thế nhưng, điều khiến toàn bộ sảnh tiệc phải nín thở lại là người đang thong dong bước đi ngay bên cạnh anh ba.
Kỷ Hành Chu đứng ch/ôn chân tại chỗ, bàn tay cầm ly rư/ợu bỗng chốc r/un r/ẩy dữ dội, suýt chút nữa đã làm rơi món đồ thủy tinh xuống sàn đ/á cẩm thạch. Đồng tử anh co rụt lại, lồng ngựk phập phồng như thiếu dưỡng khí.
Sáu tháng dài đằng đẵng, cuối cùng anh cũng được nhìn thấy cậu bằng xươ/ng bằng th!t. Bạch Ân Hy diện một bộ vest trắng ôm sát, tôn lên vóc dáng thanh mảnh. Cổ áo được đính những viên đ/á quý lấp lánh, bắt trọn từng tia sáng trong khán phòng. Mái tóc đen của cậu được c/ắt tỉa và tạo kiểu, để lộ vầng trán cao và hàng lông mày thanh tú. Làn da trắng ngần dưới ánh đèn như phát ra hào quang, kết hợp cùng thần thái cao quý, tự tin và ngạo nghễ của cậu đã triệt để lấn át tất cả mọi người xung quanh.
Cậu mỉm cười nhẹ nhàng chào các phóng viên, nụ cười ấy đẹp như một bức tranh vẽ, rực rỡ vô cùng nhưng lại chẳng có một chút hơi ấm nào dành cho anh. Cậu chính là Eliot đại sứ thương hiệu toàn cầu mới của nhãn hàng.
Trong suốt buổi tiệc, Kỷ Hành Chu giống như một kẻ mất h/ồn, đôi mắt chim ưng không thể rời khỏi bóng dáng của Eliot dù chỉ một giây. Anh nhìn cậu đứng ở trung tâm của đám đông, nghe cậu trò chuyện bằng chất giọng trong trẻo quen thuộc, lòng anh thắt lại vì một thứ cảm xúc vừa hạnh phúc, vừa đ/au đớn đến nghẹt thở. Nuốt xuống ngụm đắng chát trong cuống họng, Kỷ Hành Chu lấy hết can đảm, dùng chút can đảm cuối cùng để nâng ly rư/ợu bước về phía cậu. Khoảng cách từng bước một thu ngắn lại, anh mím môi, trong lòng thầm gọi một tiếng Ân Hy.
Thế nhưng, khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại vài bước chân ngắn ngủi, Eliot vô tình quay đầu lại.
Ánh mắt của hai người trực diện chạm nhau giữa không trung. Vào giây phút ấy, Kỷ Hành Chu cảm thấy tim mình như ngừng đ/ập, hơi thở nghẹn lại nơi lồng ngựk, anh chờ đợi một sự tức gi/ận, một sự oán h/ận hay thậm chí là một cái liếc mắt kh/inh bỉ từ cậu. Nhưng anh đã lầm.
Ánh mắt của Eliot nhìn anh phẳng lặng hệt như mặt hồ mùa đông không một gợn sóng. Cậu không hề né tránh, không hề tỏ ra bất ngờ, cũng chẳng có một chút cảm xúc d/ao động nào. Cậu nhìn anh đúng nghĩa như nhìn một vị khách mời xa lạ, một người qua đường vô danh trong một bữa tiệc tối tầm thường.
Eliot khẽ gật đầu xã giao một cái đầy lịch sự, khóe môi giữ nguyên độ cong hoàn hảo của một ngôi sao, rồi bình thản quay sang trò chuyện vui vẻ với vị tổng giám đốc người nước ngoài của nhãn hàng bằng tiếng Anh lưu loát. Cậu bước lướt qua anh, mang theo mùi hương hoa trà trắng dịu nhẹ pha lẫn mùi rư/ợu vang thượng hạng, lướt qua anh như một cơn gió thoảng qua sàn tiệc.
Kỷ Hành Chu đứng trơ trọi giữa dòng người, ly rư/ợu trên tay lạnh ngắt. Sự bình thản, dửng dưng đến tột cùng này của cậu còn đ/au đớn hơn cả một nhát d/ao đ/âm thấu tim, còn nh/ục nh/ã hơn cả một cái t/át.
Nó chứng minh một sự thật tà/n nh/ẫn, cậu không h/ận anh, bởi vì anh đã hoàn toàn không còn bất kỳ vị trí nào trong cuộc đời cậu. Cậu xem anh như không khí, một sự tồn tại vô hình.
Eliot di chuyển về phía khu vực sân khấu phụ để nhận lời phỏng vấn nhanh từ đông đảo phóng viên ngay tại hội trường. Kỷ Hành Chu không rời đi, anh lặng lẽ bước lùi vào góc tối của cây cột lớn, giấu mình đi trong bóng râm để tham lam nhìn cậu, lắng nghe từng câu trả lời của cậu qua chiếc micro.
Các phóng viên vây kín xung quanh, liên tục đặt ra những câu hỏi dồn dập.
"Eliot, hiện tại dự án âm nhạc mới của bạn đang càn quét các bảng xếp hạng, bạn có thể bật mí về những dự định tiếp theo hay sản phẩm nào sắp được ra mắt hay không?"
Eliot mỉm cười, phong thái vô cùng tự tin và chuyên nghiệp trả lời.
"Sắp tới tôi sẽ tham gia vào một dự án phim điện ảnh lớn cùng anh trai của mình, đồng thời cũng sẽ chuẩn bị cho album cá nhân đầu tay. Mong rằng mọi người sẽ tiếp tục theo dõi và ủng hộ."
Một phóng viên nữ khác chen lên phía trước, hào hứng hỏi.
"Hiện tại Eliot đã gặt hái được thành công lớn như vậy, nhận được sự yêu mến của hàng triệu người, không biết hiện tại cậu đã có người yêu chưa? Hoặc là có hình mẫu lý tưởng nào không?"
Câu hỏi vừa dứt, sảnh tiệc bỗng chốc im lặng hẳn, ngay cả Kỷ Hành Chu đứng trong góc tối cũng vô thức siết ch/ặt nắm tay, tai anh như lùng bùng, tim đ/ập thình thịch chờ đợi câu trả lời của cậu.
Eliot khẽ nghiêng đầu, nụ cười trên môi càng thêm phần rạng rỡ và chân thành, cậu ung dung cầm micro, chất giọng ấm áp vang vọng khắp khán phòng.
"Người yêu hiện tại của tôi chính là âm nhạc, là diễn xuất và tất nhiên là tất cả những khán giả, những người hâm m/ộ đã luôn bảo bọc, yêu thương tôi suốt thời gian qua. Đối với tôi, họ chính là tình yêu to lớn nhất lúc này."
Lời nói của cậu nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng khi lọt vào tai Kỷ Hành Chu, nó lại biến thành một khối búa tạ nện thẳng vào lồng ngựk anh đến mức tan nát. Cậu có âm nhạc, có sự nghiệp, có hàng vạn người hâm m/ộ tình nguyện đứng ra bảo vệ cậu. Trong thế giới ngập tràn ánh hào quang và tình yêu thương ấy của cậu, hoàn toàn không có, và sẽ không bao giờ có chỗ cho một kẻ có lỗi như anh.
Nhìn Eliot đứng dưới ánh đèn sân khấu lung linh, lộng lẫy và kiêu sa như một vị tiên tử, Kỷ Hành Chu bỗng nhớ lại cuộc gọi của Bạch Triết Nam ở sân bay sáu tháng trước.
"Nếu cậu thấy có lỗi với Tiểu Hy, mong cậu buông tay cho Tiểu Hy được hạnh phúc và đừng tìm bé con nữa."
Có lẽ, Bạch Triết Nam đã đúng. Sáu tháng qua anh đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm cậu vì sự ích kỷ của bản thân, vì muốn bù đắp cho lỗi lầm của chính mình. Nhưng anh chưa từng nghĩ xem cậu thực sự cần điều gì. Giờ phút này nhìn cậu rạng rỡ biết bao, tự tin tỏa sáng biết bao.
Bữa tiệc vẫn tiếp diễn trong tiếng nhạc du dương và tiếng ly cụng nhau lách cách, nhưng Kỷ Hành Chu đã không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh xoay người, bước đi loạng choạng rời khỏi sảnh tiệc, bóng lưng cao lớn của vị Alpha đỉnh cấp cô đ/ộc và thảm hại đến tột cùng dưới ánh đèn vàng. Bước ra ngoài ban công vắng vẻ, cái lạnh của sương đêm Tinh Cầu tạt thẳng vào mặt, Kỷ Hành Chu tựa lưng vào lan can, ngắm nhìn bầu trời đêm.
Chương 13
Chương 23
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook