Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tuyết rơi dày đặc, tiểu khất cái quần áo rá/ch rưới, đang giành gi/ật với một con ch.ó dữ, xung quanh có một đám người vỗ tay hò reo.
Tiểu khất cái cuối cùng cũng thắng, cư/ớp được nửa cái bánh bao từ miệng con chó, vội vàng chạy vào một ngôi miếu rá/ch.
Trong góc miếu có một nữ hài nhỏ hơn, mặt mày tái mét r/un r/ẩy vì lạnh, trong lòng còn ôm một con mèo trắng g/ầy trơ xươ/ng.
Tiểu khất cái vội ôm ch/ặt lấy nữ hài, đưa bánh bao đến miệng nàng: "Muội muội, ca ca mang đồ ăn đến cho muội rồi, muội mau tỉnh lại đi."
Nữ hài thều thào: "Ca ca... ca tự ăn đi, muội buồn ngủ quá..."
"Đừng ngủ! Ta đi tìm lang trung cho muội, ta đi tìm lang trung ngay bây giờ!"
Tiểu khất cái loạng choạng chạy ra ngoài, nhưng bị người ta chặn lại ngoài tiệm th/uốc. Tên tiểu nhị vừa cắn hạt dưa vừa nói: "Ta thấy muội muội ngươi không c/ứu được đâu. Ta có chút bã th/uốc, ngươi có muốn không?"
"Muốn! Ta muốn!"
Tiểu khất cái dập đầu mấy cái, đầu chảy m.á.u mới đổi được một bát bã th/uốc.
Nhưng khi hắn cầm bát th/uốc quay về ngôi miếu, lại ngửi thấy mùi thịt thơm lừng ở cửa.
Một đám ăn mày dựng nồi trước miếu, không biết đang nấu thịt gì.
Tiểu khất cái đi vào, phát hiện muội muội và con mèo đều đã biến mất, nhưng y phục dính m.á.u của muội muội bị vứt ở cạnh giếng, bên cạnh là một miếng da mèo.
Tiểu khất cái đi/ên cuồ/ng lao về phía đám người kia...
Ta không thể xem tiếp nữa, chỉ thấy cuối cùng tiểu khất cái đường cùng, trong mùa Đông giá rét tuyết rơi, đã dâng hiến bản thân cho tất cả oán linh trên đời.
"Ta sẽ trở thành kẻ á/c nhất thiên hạ! Để không còn ai dám ức h.i.ế.p ta nữa!"
Hóa ra m/a đầu không phải sinh ra đã là m/a đầu.
Hóa ra lòng người không phải sinh ra đã á/c.
Sau khi xem xong, ta đứng trên nóc nhà, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Thật muốn ôm Tiêu Trọng, lần này không sờ bụng, chỉ đơn giản là ôm thôi.
Đột nhiên, chuông báo động của môn phái vang lên, có người hét lớn: "M/a tôn tấn công rồi!"
Chỉ thấy người đó vận hồng y, mái tóc đen tung bay trong gió, ngạo mạn vung tay đ/á/nh bay mấy đệ tử.
Chưởng môn cầm pháp khí đứng chắn phía trước: "Tiêu Trọng! Ngươi đừng quá đáng!"
Tiêu Trọng lạnh lùng nhìn ông ta: "Trả mèo của bổn tôn lại đây."
"Mèo gì..."
"Meo!" Ta trên nóc nhà múa may, cố gắng thu hút sự chú ý.
Cuối cùng Tiêu Trọng cũng nhìn thấy ta, chỉ khẽ ngoắc tay, ta liền bị hắn ôm vào lòng.
Ta lăn lộn trong lòng hắn, cọ cọ thật mạnh.
Dính ch/ặt nhau!
15.
Ta cùng Tiêu Trọng trở về khách điếm, lúc này ta mới phát hiện hắn đã bị thương.
Đúng vậy, bảy mươi hai ngọn núi trong môn phái, hắn một mình xông qua từng ngọn, làm sao có thể không bị thương?
Hắn ngồi trên giường điều tức, ta liền nằm trong lòng hắn, giẫm giẫm cào cào.
Bất cẩn lại ngủ thiếp đi, sáng hôm sau tỉnh lại, ta là một con người bằng xươ/ng bằng thịt, trần truồng, được ôm trong lòng Tiêu Trọng!
Lần đầu bỡ ngỡ, lần sau quen rồi. Lần này ta không hoảng lo/ạn nữa, còn lười biếng trở mình.
Dù sao Tiêu Trọng cũng dậy muộn, cứ ngủ nướng thêm một lát.
Hình như hắn đã tỉnh rồi, tay vẫn còn lộn xộn.
Ta vội nắm lấy tay Tiêu Trọng, mặt đỏ bừng lắp bắp: "Cái... cái kia... ta bị mộng du, ngài thứ lỗi nhé?"
Nói rồi, ta định bò dậy, lại bị Tiêu Trọng kéo lại. Môi ta vừa vặn chạm vào môi hắn, hắn nhân cơ hội đó mà hôn lên.
Ta chỉ cảm thấy toàn thân nóng ran. Thế là ta hôn lại.
Tiêu Trọng nhìn ta.
Ta không lựa lời: "Không có cách nào khác, ta là một kẻ bi/ến th/ái."
Hắm khẽ cười một tiếng, kéo chăn đắp lên người chúng ta, thì thầm bên tai ta: "Vậy để ta xem nàng bi/ến th/ái đến mức nào."
?
Chàng như vậy, làm cho kẻ bi/ến th/ái là ta đây mất hết thể diện rồi!
Sau này ta mới hiểu ra, khi ta được đưa về Huyền Môn Phái là thân người, nhưng Tiêu Trọng lại nói đi tìm mèo, chẳng phải là đã sớm biết con mèo kia chính là ta rồi sao?
Thật là kí/ch th/ích.
16.
Tiêu Trọng tịnh dưỡng nửa tháng, khi hắn khỏe lại, phong ấn của Hàn Thiên Ki/ếm cuối cùng cũng vỡ ra. Khí thế của Tiêu Trọng bùng n/ổ, không một môn phái tiên môn nào dám tiến lên.
Ta đứng bên cạnh vỗ tay, chỉ cần đợi Tiêu Trọng lấy được ki/ếm, là có thể cùng hắn về nhà rồi!
Sau đó ngày ngày sờ bụng tám múi, hi hi.
Nhưng không ngờ, Tiêu Trọng vừa chạm vào thanh ki/ếm liền bị ki/ếm khí làm bỏng. Nam chính Thường Phong nhân cơ hội này tiến lên, nắm lấy chuôi ki/ếm, Hàn Thiên Ki/ếm tự động nhận chủ.
Mẹ kiếp, cái vầng sáng nam chính này còn có thiên lý hay không!
Tiêu Trọng và Thường Phong giao đấu vài chiêu, Tiêu Trọng vốn dĩ đang chiếm thế thượng phong, nhưng không biết vì sao m/a khí đột nhiên yếu đi, Thường Phong chớp thời cơ đ.â.m một ki/ếm vào sườn hắn.
"Tiêu Trọng!"
Tiêu Trọng từ xa nhìn ta một cái, ta nhận ra khẩu hình của hắn: "Đi đi."
Các môn phái tiên môn như đã chuẩn bị sẵn, tế ra các loại pháp khí, bao vây Tiêu Trọng.
"M/a đầu, hôm nay ngươi phải chịu ch*t! Nếu không có cao nhân tương trợ, chúng ta còn không biết tử huyệt của ngươi ở sườn!"
Ta hoảng lo/ạn tiến lên, nhưng bị ki/ếm khí sắc bén của bọn họ chặn lại ở vòng vây.
Vì sao? Vì sao Tiêu Trọng đột nhiên yếu đi, vấn đề nằm ở đâu!
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook