Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trên ban công mờ tối, một đôi tay không một điềm báo trước từ phía sau quấn lấy tôi, giống như một con trăn khổng lồ siết ch/ặt không để lộ một khe hở. Tôi bị dọa cho gi/ật b.ắ.n mình, cố tỏ ra bình tĩnh lắc đầu.
Anh lại cười nhạt một tiếng, "Nếu không có, tại sao em lại cất chiếc đài radio bà nội để lại ở đầu giường đi, còn cả cây cọ vẽ em thích dùng nhất trong ngăn kéo nữa?"
“Trì Tự, anh chỉ cho em một cơ hội duy nhất để giải thích."
Hình ảnh anh trong gương trầm xuống, đáy mắt lạnh thấu xươ/ng. Không khí bỗng chốc đông cứng thành băng.
Bùi Giang Ngạn không giống tôi, đầu óc anh rất nhạy bén. Lên Đại học tôi mới biết, những bài toán hồi cấp Ba mà tôi phải làm hai mươi lần mới hiểu thấu, thực chất anh chỉ cần liếc mắt nhìn qua, không cần động bút cũng đã hiểu rồi.
Tôi không dám nói dối trước mặt anh. Anh luôn miệng bảo sẽ g.i.ế.c tôi, tôi sợ anh nổi gi/ận sẽ thật sự ra tay.
May mà Hệ thống kịp thời xuất hiện, bảo tôi dùng lý do "Câu lạc bộ đi thực tế sáng tác" để đối phó, và sau đó… Xoay người chặn miệng anh lại. Đây mới là điều quan trọng nhất.
Quả nhiên Bùi Giang Ngạn không còn tâm trí đâu mà chất vấn, sững sờ trong thoáng chốc, rồi bị kỹ thuật hôn kiểu "gà mổ thóc" của tôi làm cho bật cười, "Trì Tự, em coi anh là thức ăn để gặm đấy à?"
Mặt tôi đỏ bừng, lùi lại hai bước định thấy tốt thì dừng, nhưng vẫn bị xách cổ ra như xách một con gà con, "Làm gì có chuyện hôn người ta xong là chạy luôn thế hả, bảo bối?"
Hai chữ "xin lỗi" còn chưa kịp thốt ra. Giây tiếp theo, tầm nhìn đã bị lớp vải voan đen bao phủ, lưng chạm vào nệm mềm.
Bùi Giang Ngạn lại ném tôi lên giường, vừa b/ắt n/ạt vừa dỗ dành: "Đừng gi/ận nữa bảo bối, có được không? Hai ngày nữa anh sẽ cho em xem một bất ngờ, em chắc chắn sẽ thích..."
Thính giác bị chấn động đến mức có chút tán lo/ạn. Trong bóng tối, tôi còn chưa kịp nghe rõ thì đã bị cưỡng ép kéo vào biển tình không đáy... rơi xuống nơi sâu thẳm nhất.
11.
Một tuần trước sinh nhật Bùi Giang Ngạn, anh có vẻ rất bận. Cứ cách ba năm ngày lại đi công tác, cũng chẳng giải thích gì.
Tôi vẫn không hỏi thêm câu nào, lặng lẽ soạn sẵn di chúc điện tử, còn lo liệu xong hậu sự.
Vì là trẻ mồ côi nên mọi việc xử lý đều rất nhanh chóng. Đợi đến sáng ngày sinh nhật của anh, tôi đã âm thầm gửi đi toàn bộ hành lý quan trọng, và chuyển bà nội ra nước ngoài thành công.
Hệ thống giục tôi hãy nhân lúc Bùi Giang Ngạn chưa về mà mau chóng trốn đi. Tôi nhìn căn phòng này lần cuối, nhét món quà đã chuẩn bị sẵn vào ngăn kéo, tôi c.ắ.n răng quay người khóa cửa lại.
Hôm nay là cuối tuần, quả thật Câu lạc bộ có hoạt động đi thực tế sáng tác. Hệ thống muốn tôi c.h.ế.t ở một nơi hoang vu hẻo lánh. Nhưng tôi sợ Bùi Giang Ngạn sẽ gi/ận lây sang người khác, nên đã đặc biệt chọn một ngọn núi khác để hành động một mình, nói với anh rằng đây là bài tập cuối kỳ bắt buộc phải nộp vào ngày mai.
Nửa đường, quả nhiên Bùi Giang Ngạn vừa xuống máy bay đã gọi điện tới, "Bảo bối, hôm nay thật sự không thể ở bên anh sao? Chỉ là bài tập thôi mà, anh tùy tiện tìm một người làm giúp em là được..."
"Tôi đã lên đến núi rồi, xin lỗi!" Tôi khựng lại một chút, rồi đưa ra lời bù đắp: "Anh cứ trừ tiền của tôi đi."
Đầu dây bên kia im lặng ngay tức khắc. Hồi lâu sau mới nghe thấy tiếng nghẹn ngào: "Không sao, anh không trừ tiền của em, anh còn mang quà về cho em nữa... Bao lâu nữa bảo bối mới về?"
Tôi tùy tiện bịa ra một mốc thời gian rồi cúp máy. Hệ thống an ủi tôi đừng lo, Bùi Giang Ngạn sẽ sớm bị ba mẹ anh giữ chân thôi, không rảnh để ý đến tôi đâu.
Tôi cúi đầu ậm ừ. Nhưng chẳng ngờ nửa tiếng sau, ngay khi vừa leo lên đến đỉnh núi. Trên đỉnh đầu... đột nhiên xuất hiện một chiếc trực thăng đang xoay vòng.
12.
"Trì Tự, em có ở gần đây không?!"
Nhìn rõ người vừa nhảy xuống từ trực thăng, Hệ thống phát ra một tiếng n/ổ vang chói tai:【Shit, sao hắn không bị nhà họ Bùi giữ chân lại?! Chẳng phải khao khát tình cảm cha mẹ lắm sao!】
Nó ra tay cực nhanh và dứt khoát, nhân lúc Bùi Giang Ngạn với gương mặt đen sạm còn chưa tìm tới nơi, nó tung một cước đ/á bay tôi xuống... vực thẳm.
Cảm giác hẫng hụt đột ngột ập đến. Trên đỉnh núi rộng lớn vắng lặng, trong chớp mắt chỉ còn lại một mình Bùi Giang Ngạn đi/ên cuồ/ng bới tung các bụi rậm, liều mạng tìm ki/ếm và gào thét gọi tên tôi.
Nhưng tôi không còn nghe thấy gì nữa. Bên tai tôi, chỉ còn tiếng gió rít gào và lời an ủi của Hệ thống.
Từ nay về sau, tôi chỉ có thể hy vọng. Hy vọng vị nữ chính kia có thể c/ứu rỗi anh thật tốt, đưa anh thoát khỏi bóng tối u ám này.
13.
Đêm đó, tôi đáp máy bay ra nước ngoài.
Hệ thống đã ban cho tôi một cơ thể mới, còn giúp tôi ngụy tạo một thân phận khác - họa sĩ du học tên Hứa Duệ. Còn cái x/á/c kia, bị bỏ lại dưới đáy vực.
Nghe nói, Bùi Giang Ngạn đã phái người tìm ki/ếm tôi suốt một ngày trời. Cho đến tận khuya lúc tôi đặt chân đến nước F, anh mới thông qua dòng tin nhắn tuyệt mệnh tôi để lại mà tìm thấy cái x/á/c tàn tạ đó. Anh ôm lấy th* th/ể, hoàn toàn mất kh/ống ch/ế mà khóc nấc lên.
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 10
Chương 6
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook