Liên hoan ký túc xá hết 5.100 tệ, tôi từ chối chia tiền đều

Cô ta ngơ ngác, quay sang nhìn Lý Tinh Nhiên.

“Nhiên Nhiên, Lăng Dư Tiếu có ý gì vậy? Trước đây mọi người đi ăn cùng nhau, cô ấy có thể không phải chia đều à?”

Lý Tinh Nhiên nhìn tôi rồi lại nhìn Thẩm Như Tuyết.

Lúc này cô ấy mới nhớ ra rằng tôi chưa bao giờ là kiểu người dễ bị b/ắt n/ạt.

Vẻ mặt cô ấy trở nên lúng túng.

“Những lần tụ tập trước đây, phần tiền hải sản Tiếu Tiếu không phải chia đâu, vì cậu ấy bị dị ứng hải sản.”

Thẩm Như Tuyết sững người một lúc.

Ngay sau đó, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn bất bình.

Cô ta tức tối chỉ vào tôi:

“Dựa vào cái gì mà cô ấy không phải chia đều?”

“Mọi người cùng ăn một bữa cơm thì phải AA chứ!”

“Dựa vào cái gì chỉ vì cô ấy dị ứng hải sản mà được hưởng đặc quyền?”

“Dù cô ấy không ăn hải sản, nhưng lúc gọi món cô ấy cũng đâu có ý kiến gì, chẳng phải mặc nhiên đồng ý chia đều tiền bữa ăn này rồi sao? Bây giờ ăn xong mới bắt đầu tính toán chi li là có ý gì?”

“Tinh Nhiên, chính các cậu chiều hư cô ấy rồi, như thế là không công bằng với mọi người!”

Sau một tràng trách móc, cô ta quay sang nhìn tôi với vẻ không tán thành.

“Lăng Dư Tiếu, cậu không thể chỉ vì mình không ăn được hải sản mà đòi được đối xử đặc biệt như vậy. Cậu đang xâm phạm lợi ích của người khác đấy! Chúng ta chẳng thân chẳng thích, không ai có nghĩa vụ phải trả tiền thay cậu cả. Ai cũng chỉ là sinh viên, tiền sinh hoạt vốn đã không nhiều, sao cậu có thể ích kỷ như vậy?”

“Mọi người trước đây đã trả thay cậu biết bao nhiêu lần rồi, cậu chiếm bao nhiêu lợi rồi còn gì? Theo tớ, bữa ăn này nên để cậu thanh toán toàn bộ! Năm nghìn một trăm tệ, đều phải do cậu trả!”

“Dù sao tiền sinh hoạt hàng tháng của cậu cũng nhiều như vậy, gia đình lại có điều kiện, đâu thiếu chút tiền này!”

Thật đúng là bộ dạng chính nghĩa lẫm liệt.

Cũng thật biết cách lảng tránh vấn đề.

Một miếng hải sản tôi cũng không ăn.

Một miếng tráng miệng tôi cũng không đụng.

Một ngụm canh tôi cũng chưa uống.

Ngay cả các món ăn bình thường, tôi cũng là người ăn ít nhất.

Chuyển cho cô ta hai trăm tệ đã là quá nhiều rồi, vậy mà còn muốn tôi trả toàn bộ bữa ăn?

Nực cười!

“Tại sao tôi phải chia tiền cho những thứ mình hoàn toàn không đụng đến?”

“Hải sản này tôi có ăn không? Mấy món tráng miệng này tôi có ăn không? Canh này tôi có uống không?”

“Cô nói tôi ích kỷ, Thẩm Như Tuyết, cô hào phóng bằng tiền của người khác, chẳng lẽ như thế không ích kỷ sao?”

“Cô rộng rãi như vậy thì hay là cô chia luôn phần của tôi đi? Dù sao những món này với hải sản, người ăn nhiều nhất cũng là cô mà!”

Danh sách chương

5 chương
04/06/2026 09:12
0
04/06/2026 09:10
0
04/06/2026 09:08
0
04/06/2026 09:06
0
04/06/2026 09:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu