TRÒ CHƠI BÁCH QUỶ

TRÒ CHƠI BÁCH QUỶ

Chap 9

14/04/2026 15:59

Vì mất thính giác lâu ngày, giọng nói của tôi hơi ngọng, phát âm không rõ.

Bạn cùng phòng Diêm Huyên Huyên thường gào to ở nơi công cộng: “Mày nói gì cơ?!”

Câu đó luôn khiến cả đám cười nghiêng ngả.

Vì chuyện này, chúng tôi đã từng xảy ra xung đột.

Tối đó, Diêm Huyên Huyên kéo hai gã con trai vào phòng. Ấn đầu tôi xuống, ép tôi phải quỳ xin lỗi.

Càng chống cự, chúng càng ra tay mạnh bạo.

Tôi thấy tuyệt vọng.

Không phải vì hành vi của chúng, mà là…

Thì ra bên ngoài thị trấn cũng chẳng khác gì.

Thế giới này chưa bao giờ thay đổi.

Từ đó trở đi, những màn b/ắt n/ạt không bao giờ chấm dứt.

Nghe đâu Diêm Huyên Huyên có chỗ dựa, trường học chẳng thèm quan tâm.

Tôi không dám phản kháng nữa.

Tôi chợt hiểu mẹ mình.

Nhẫn nhịn và trốn tránh, dù như uống th/uốc đ/ộc, nhưng ít ra… có thể giảm bớt đ/au đớn trước mắt.

Lại một lần bị chặn đ/á/nh.

Một đám nam nữ túm tóc tôi, dí đầu tôi vào bồn nước nhà vệ sinh.

Diêm Huyên Huyên gi/ật lấy một bên máy trợ thính, ném ra cửa sổ như rác rưởi.

Bên còn lại bị cô ta đ/ập xuống đất, dùng chân giẫm nát.

Nhìn chúng cười đùa khoái trá, tôi lặng lẽ r/un r/ẩy.

Đột nhiên——

Một chiếc ghế bay vèo qua, nện thẳng xuống chân bọn b/ắt n/ạt.

Tôi thấy một cô gái tóc buộc đuôi ngựa cao, từng bước tiến lại.

Bước đi vững vàng, khí thế hừng hực.

Đôi bên lập tức lao vào đ/á/nh nhau.

Cô gái kia thân thủ nhanh nhẹn, lại liều mạng, cuối cùng không bị lép vế.

Trong lúc giằng co, cô ấy rút điện thoại, mở đoạn video ghi lại cảnh tôi bị b/ắt n/ạt, nói ra điều gì đó.

Sắc mặt đám người kia biến đổi, nghiến răng quay lưng rời đi.

Tôi ng/u ngơ nhìn cô gái lấm lem ấy.

Cô ấy nở nụ cười toe toét, đưa tay ra với tôi.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng rực rỡ.

Thế giới này… hình như cũng không đến nỗi quá tệ.

Tựa như định mệnh, cô ấy nhiều lần c/ứu tôi thoát khỏi biển lửa b/ắt n/ạt.

Cô ấy tên là Bạch Dương.

Tên rất hay, giống như cây bạch dương đứng thẳng không khuất phục.

Cô ấy học cùng chuyên ngành với tôi, ba làm lãnh đạo trong viện, Diêm Huyên Huyên cũng không dám tùy tiện đụng đến.

Tôi và cô ấy như đến từ hai thế giới khác nhau, mỗi lần nói chuyện với cô ấy, tôi đều có chút dè dặt, thậm chí muốn lùi bước.

Nhưng có một ngày, Bạch Dương chặn tôi lại, "Sao cậu cứ nhịn hoài vậy? Cậu có thể mạnh mẽ lên một chút mà."

Tôi cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày, "Mạnh mẽ… có ích gì chứ? Để bị đ/á/nh thảm hơn sao?"

Bạch Dương cau mày: "Cậu không có thứ gì muốn bảo vệ à? Dù là tôn nghiêm, mục tiêu, hay một ai đó. Chúng chính là lý do để mạnh mẽ đấy."

Tôi khẽ run. Bất chợt nhớ đến chính mình năm xưa, đã từng che chắn trước mặt mẹ.

"Không có… tôi đâu có điều kiện tốt như cậu. Đợi đến khi cậu rút lại chút lòng tốt nhất thời này, ngay cả bản thân tôi cũng không giữ được, còn nói gì bảo vệ người khác?"

Bạch Dương nhìn tôi rất lâu, rồi nghiêm túc nói: "Không phải cứ đ.â.m đầu cứng chọi cứng mới gọi là mạnh mẽ. Luôn có người nguyện ý đứng về phía cậu, luôn có cách để trở nên mạnh hơn. Cậu có thể từ từ tìm ki/ếm nó. Từ từ tìm ra thứ muốn bảo vệ, rồi dần dần trở nên mạnh mẽ vì nó – đó cũng là dũng khí."

Cô ấy vỗ vỗ vai tôi, giọng điệu có chút hào sảng: "Không được ủ rũ nữa! Còn nữa, cái gì mà lòng tốt nhất thời, đừng coi thường người ta như vậy được không! Trước khi cậu trở nên mạnh mẽ, có khó khăn gì cứ tìm chị Dương! Lời của chị Dương, tứ mã nan truy!"

Tôi nhìn cô ấy đờ đẫn, cổ họng nghẹn lại, nước mắt không thể kìm được nữa.

Sau khi có Bạch Dương can thiệp, Diêm Huyên Huyên không dám gây rối nữa.

Chúng tôi cũng chính thức trở thành bạn tốt.

Gần sang thu đông, tôi tự tay đan một chiếc khăn quàng đỏ để cảm ơn Bạch Dương.

Đó là món quà duy nhất mà một người nghèo túng như tôi có thể tặng.

Thấy cô ấy vui vẻ choàng lên cổ, nỗi thấp thỏm trong lòng tôi cũng được xoa dịu.

Tết sắp đến, Bạch Dương bất ngờ rủ tôi ra trung tâm thành phố chơi.

Lần đầu tiên được đến nơi đông đúc phồn hoa, tôi vô thức co người lại, không dám bước.

Bạch Dương bảo tôi phải ngẩng cao đầu, rồi nắm lấy tay tôi, dắt tôi đi về phía trước.

Cô ấy phớt lờ mọi phản đối, m/ua cho tôi mấy bộ quần áo mới.

"Oa! Quả nhiên người đẹp vì lụa, Tiểu Tụ của tôi mặc lên xinh quá trời luôn!"

Cuối cùng, cô ấy dẫn tôi tới một căn phòng rộng, sạch sẽ, sáng trưng.

"Đây là trung tâm điều chỉnh máy trợ thính chuyên nghiệp nhất thành phố."

Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy: "Tại sao…?"

Bạch Dương siết tay tôi, ra hiệu đừng áp lực: "Cái máy cũ cậu dùng đã lâu rồi, lại còn bị đạp hỏng một bên. Hôm nay là sinh nhật cậu, đây là quà tặng của mình."

Máy trợ thính mới nhẹ nhàng, gần như vô hình, không còn gây chú ý.

Tôi cay cay sống mũi, bỏ lại hết rụt rè, ôm chầm lấy Bạch Dương, "Cảm ơn cậu… đây là lần đầu tiên mình nhận được quà. Và cũng là món quà tuyệt vời nhất."

Ánh tà dương đổ xuống, tôi lưu luyến quay về ký túc xá.

Một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên. Bạch Dương xách vali, hùng hổ bước vào.

Một cô gái mang dáng vẻ nho nhã bước theo sau. Cô ấy mỉm cười lịch thiệp với tôi: "Chào cậu, mình tên là Chu Thải."

Bạch Dương, giống tôi, vốn ở phòng hai người bốn giường.

Vậy là cô ấy bàn với cố vấn, rồi rủ luôn Chu Thải cùng chuyển vào phòng 412.

Mặt Diêm Huyên Huyên tái mét, nhưng không làm gì được.

"Chu Thải là học bá đấy nha! Mình nói rồi, luôn có cách để mạnh mẽ hơn. Mình đưa đến cho cậu một cô giáo giỏi đó!"

Chu Thải cười dịu dàng, gật đầu với tôi.

Tôi trăm mối cảm xúc, âm thầm khắc ghi tất cả những điều này.

Chu Thải là người đứng đầu chuyên ngành, nhưng chưa bao giờ tỏ vẻ kiêu căng. Cô ấy thường xuyên giảng bài cho tôi và Bạch Dương, luôn nhẫn nại, dịu dàng.

Cảm giác được lấp đầy kiến thức khiến tôi thấy mình có phương hướng.

Bạch Dương và Chu Thải mang lại cho tôi sự tự tin.

Thế giới này cuối cùng cũng có màu sắc.

Có lẽ… Tôi đã tìm thấy điều mình muốn bảo vệ.

Và có lẽ… Tôi thực sự đang từng bước trở nên mạnh mẽ.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:59
0
14/04/2026 15:59
0
14/04/2026 15:59
0
14/04/2026 15:59
0
14/04/2026 15:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu