Bại Tướng

Bại Tướng

Chương 35: Em thay đổi rất nhiều.

12/04/2026 21:20

Chiều ngày hôm sau, Khương Miểu gặp Khương Ngôn tại một quán cà phê bên ngoài trường học.

Khương Ngôn mang theo quà tặng cho Ngọt Ngào và Đắng Cay. Tặng cho Đắng Cay là một bộ đồ chơi bằng cỏ bện, còn Ngọt Ngào là một sợi dây dắt màu hồng nhạt đi kèm với vòng cổ bằng da màu hồng rất xinh xắn.

Khương Ngôn nói: “Tuy rằng không có cách nào gặp mặt chúng, nhưng lễ ra mắt thì vẫn phải có.”

Khương Miểu nhận lấy quà, ngoan ngoãn nói lời cảm ơn: “Em cảm ơn anh trai.”

Khương Ngôn khẽ mỉm cười, bảo: “Từ nhỏ em đã muốn có một chú cún con rồi, anh và ba mẹ đều không thể thỏa mãn em, giờ có Phó tiên sinh, nguyện vọng của em rốt cuộc cũng thành hiện thực.”

Khương Miểu gật đầu đáp: “Phó Thời Dục nói đây là quà cưới bù cho em. Cuối tuần này chú ấy còn định đưa em đi chọn nhẫn nữa.”

“Nhẫn?” Ánh mắt Khương Ngôn dừng lại trên ngón áp út trống không của Khương Miểu, chân mày khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra.

Khương Miểu không hề phát hiện sự thay đổi sắc mặt của Khương Ngôn, cậu vừa suy nghĩ vừa trả lời: “Vâng... tùy chú ấy thôi ạ. Có đeo nhẫn hay không cũng chẳng sao.”

Khương Ngôn bất động thanh sắc hỏi: “Chẳng phải em không thích người khác biết chuyện em kết hôn sao?”

“Dù sao thì bây giờ mọi người cũng biết cả rồi, không quan trọng nữa đâu ạ.”

“Miểu Miểu, em thay đổi rất nhiều.”

“Dạ?” Khương Miểu áp tay lên mặt mình, sờ sờ rồi hỏi: “Em thay đổi chỗ nào thế, em b/éo lên ạ?”

“Không có, anh không nói về ngoại hình. Chỉ là anh cảm giác, em đã thay đổi rất nhiều.”

Hôm nay Khương Ngôn nói chuyện cứ quái quái sao đó, Khương Miểu nghe không hiểu, m/ù mờ dùng thìa chọc chọc đĩa bánh pudding, nhỏ giọng nói: “Em thấy dù sao cũng đã kết hôn rồi, Phó Thời Dục đối xử với em không tệ, mấy việc nhỏ này nghe theo chú ấy cũng không vấn đề gì.”

Khương Ngôn cười hỏi: “Một chú cún con đã m/ua chuộc được em rồi sao?”

“Không phải vì chú cún đâu ạ...”

“Còn có một bạn thỏ nữa.”

“Cũng không phải vì bạn thỏ luôn...”

Khương Ngôn mỉm cười, không tiếp tục đề tài này nữa mà hỏi sang chuyện khác: “Tuyến thể của em thế nào rồi?”

Khương Miểu ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Chắc là tốt hơn một chút rồi ạ? Em cũng không rõ nữa. Dạo này em cũng không đi khám bác sĩ.”

“Cho nên trong kỳ mẫn cảm của Phó tiên sinh, anh ta vẫn chưa đ/á/nh dấu em sao?”

“Chưa ạ... Nhưng thỉnh thoảng trông chú ấy có vẻ rất muốn cắn em, cuối cùng đều nhịn được hết.”

Khương Ngôn như đang suy nghĩ điều gì đó rồi gật đầu, không nói gì thêm.

Khương Miểu chống cằm, ghé sát lại gần Khương Ngôn, nhỏ giọng hỏi: “Ba mẹ dạo này có hỏi thăm em không ạ?”

“Thường xuyên nhắc đến em đấy, nhưng họ biết em đang gi/ận dỗi gia đình nên không chủ động liên lạc.”

“Dạ...”

“Em không tính về nhà thăm nhà chút sao?”

“Dạo này em chưa muốn về. Để qua một thời gian nữa rồi tính ạ.”

Khương Ngôn bưng tách cà phê lên, gật đầu, không hề miễn cưỡng cậu: “Được.”

Khương Miểu không thích uống cà phê, cậu bưng ly nước trái cây trước mặt lên, ngậm ống hút hút một ngụm thật lớn, rồi cùng nhìn ra ngoài cửa sổ theo hướng mắt của Khương Ngôn.

Vào chiều ngày làm việc, trên phố chỉ lưa thưa vài người đi dạo, Khương Ngôn chẳng biết đang nghĩ gì mà ánh mắt cứ dừng lại ở một điểm vô định giữa không trung, hồi lâu không hề cử động. Khương Miểu uống xong nước trái cây, rảnh rỗi không có việc gì làm lại tiếp tục chọc phá đĩa pudding của mình, chọc vài cái rồi gọi: “Anh ơi?”

Khương Ngôn thu hồi ánh mắt: “Hửm?”

“Không có gì, thấy anh phát ngốc nên em gọi anh thôi.”

“Không phải phát ngốc, anh đang nghĩ, sau này Miểu Miểu có càng ngày càng xa cách với anh trai không.” Khương Ngôn thở dài một tiếng nửa thật nửa đùa, nhìn Khương Miểu với ánh mắt sâu thẳm: “Mới kết hôn có mấy tháng mà đã không muốn về nhà rồi.”

Khương Miểu không biết Khương Ngôn đang nói giỡn hay nghiêm túc, nhưng nhìn biểu cảm của anh, dường như thật sự có chút khổ sở. Cậu vội giải thích: “Em không về nhà là vì... vì... Tóm lại không phải vì không nhớ anh đâu. Em nhớ anh lắm.”

Khương Ngôn mỉm cười, nụ cười chỉ hiện trên mặt, ánh mắt vẫn thâm trầm và phức tạp: “Anh vốn dĩ cho rằng, bất luận chuyện gì xảy ra cũng sẽ không làm thay đổi tình cảm giữa hai chúng ta. Nhưng sau đó nghĩ lại, anh không phải anh trai ruột của em, không có ràng buộc huyết thống, liệu em có thực sự đặt anh ở vị trí quan trọng hơn Alpha của em không?”

Quan trọng hơn sao...?

Câu hỏi này nghe thật kỳ quái, Khương Miểu không hiểu tại sao Khương Ngôn lại muốn so đo vị trí với Phó Thời Dục.

Nếu là trước đây, cậu nhất định sẽ không chút do dự nói anh trai quan trọng hơn Phó Thời Dục, nhưng đúng như lời Khương Ngôn nói, chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, suy nghĩ của cậu đang dần dần thay đổi.

Khương Miểu có chút chột dạ, nhỏ giọng nói: “Hai người đâu có giống nhau đâu.”

Khương Ngôn nhàn nhạt hỏi: “Nếu nhất định phải chọn một người quan trọng hơn thì sao?”

“……” Khương Miểu nghẹn lời, do dự hồi lâu mới nói: “Hiện tại thì anh quan trọng hơn.”

Khương Ngôn thở dài, đưa tay qua nhẹ nhàng vuốt ve tóc Khương Miểu: “Xin lỗi nhé, anh trai không cố ý làm khó em đâu.”

“Không sao đâu ạ.”

“Phó tiên sinh là Alpha của em, sau này có đ/á/nh dấu, hai người sẽ là những người thân mật khăng khít nhất thế gian. Nhưng anh và em đến cả mối qu/an h/ệ huyết thống duy nhất cũng không có. Ngày biết em không phải em ruột, thật ra anh còn khổ sở hơn cả em nữa. Bởi vì anh lo rằng, em chỉ cần gi/ận lên là sẽ không cần cái nhà này nữa, không cần anh trai nữa.”

Giọng Khương Ngôn trầm thấp, vì mấy ngày trước bị cảm nên dây thanh quản vẫn còn hơi khàn. Khương Miểu vốn đã áy náy với Khương Ngôn, nghe anh nói vậy lại càng thêm tự trách.

Cậu nắm lấy tay Khương Ngôn, khẳng định: “Em sẽ không bao giờ bỏ mặc anh đâu.”

Khương Ngôn ôn nhu mỉm cười: “Anh biết, Miểu Miểu sẽ không bỏ mặc anh. Là do anh nghĩ nhiều quá thôi.”

“Nếu anh nhớ em thì em vào ký túc xá trường ở với anh nhé? Em thực sự chưa muốn về nhà đâu, anh trai...”

Ký túc xá của Khương Ngôn là phòng đơn, Khương Miểu nghĩ đi nghĩ lại, đây là cách duy nhất có thể ở bên anh trai mà không cần về nhà đối mặt với cha mẹ.

Khương Ngôn hơi rũ mắt, hỏi: “Phó tiên sinh liệu có đồng ý không?”

Khương Miểu chưa từng cân nhắc kỹ vấn đề này, nhưng Phó Thời Dục trông không phải kiểu người keo kiệt, chắc là sẽ đồng ý thôi nhỉ.

Khương Ngôn lại bồi thêm một câu: "Nếu chú ấy không đồng ý thì em cũng đừng miễn cưỡng, kẻo lại làm sứt mẻ tình cảm giữa hai đứa thì không hay."

Khương Miểu lập tức buột miệng khẳng định: "Không đâu! Chú Phó nhất định sẽ đồng ý mà!"

Trên mặt Khương Ngôn lộ ra một nụ cười nhạt, anh nhìn Khương Miểu, ánh mắt thâm trầm lúc nãy dần dần tan biến, trở nên ôn nhu và bình thản lạ thường.

"Ừ, vậy anh chờ em."

Khương Ngôn lát nữa vẫn còn tiết học, hai anh em ngồi ở quán cà phê đến tận chạng vạng mới cùng nhau quay lại trường.

Khương Miểu gọi điện cho chú Vương rồi đứng ở cổng trường chờ xe. Khương Ngôn tạm biệt cậu, lúc sắp đi như sực nhớ ra điều gì, anh móc từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ: "Suýt nữa thì quên đưa quà cho em."

Khương Miểu đón lấy chiếc hộp, ngập ngừng hỏi: "Em cũng có quà nữa ạ?"

Khương Ngôn cười bảo: "Dĩ nhiên rồi, anh có bao giờ để em chịu thiệt đâu?"

Khương Miểu cười hì hì mở hộp ra, bên trong là một chiếc vòng tay bằng da màu hồng phối với vàng hồng, cùng màu sắc và chất liệu với cái vòng cổ của Ngọt Ngào.

"Oa, là đồ đôi gia đình sao anh?"

Khương Ngôn đáp: "Ừm... coi như là vậy đi."

"Em cảm ơn anh trai! Em thích lắm!"

Khương Miểu vui vẻ nhận lấy món quà rồi ôm chầm lấy Khương Ngôn thật ch/ặt. Khương Ngôn xoa xoa sau gáy cậu: "Ngoan, anh vào đây. Mai gặp nhé."

Khương Miểu buông anh trai ra: "Vâng! Em chào anh ạ!"

Hai người chia tay ở cổng trường. Khương Ngôn đi vào trong, vừa rẽ qua một khúc quanh đã thấy một bóng dáng cao lớn đang dựa vào cột điện phía trước.

Thấy Khương Ngôn đi tới, người nọ đứng thẳng dậy, lười biếng ngáp một cái.

Khương Ngôn khẽ nhíu mày, bước lại gần hỏi: "Chờ tôi?"

Du Tinh Trác không trả lời ngay mà thản nhiên hỏi ngược lại: "Vừa đi gặp anh trai về à? Sao trông mặt mũi có vẻ không được vui cho lắm thế?"

"Không liên quan đến cậu. Tôi đã nhắc nhở cậu rồi, tránh xa Miểu Miểu ra một chút."

"Chậc, tôi nói này, sao cái hội các người ai cũng che chở cậu ta như trứng mỏng thế nhỉ? Nếu tôi nhớ không lầm thì cậu ta là người trưởng thành rồi mà, có cần phải cẩn thận quá mức vậy không?"

"Anh ấy là Omega, cậu là Alpha, giữ khoảng cách với anh ấy là việc cậu nên làm."

Du Tinh Trác nhếch môi nở một nụ cười kh/inh khỉnh: "Cậu cũng là Omega mà."

Ánh mắt Khương Ngôn chợt lạnh lẽo, cậu liếc nhìn Du Tinh Trác một cái nhưng không nói gì.

"Hình như cậu thường xuyên quên mất mình là Omega nhỉ." Du Tinh Trác hơi cúi người áp sát Khương Ngôn, vẻ mặt đầy dò xét, "Tại sao thế?"

Khương Ngôn lạnh lùng đáp: "Không mượn cậu quản."

"Tôi là đang muốn giúp cậu thôi. Hai chúng ta cùng hội cùng thuyền mà."

"Không cần." Khương Ngôn ngước mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt Du Tinh Trác không hề né tránh, "Bớt tự đa tình đi. Cậu muốn cái gì là chuyện của cậu, không liên quan đến tôi. Tương tự, tôi muốn cái gì cũng chẳng liên quan gì đến cậu cả."

"Chậc, hai anh em nhà cậu đúng là đều tuyệt tình như nhau. Chả trách lại là người một nhà."

"Còn việc gì nữa không? Không có gì thì tôi đi lên lớp đây."

Khương Ngôn vừa nhấc chân định đi, Du Tinh Trác đã đưa tay giữ ch/ặt lấy cánh tay cậu: "Đừng đi vội chứ học trưởng."

Khương Ngôn quay đầu lại, sắc mặt càng thêm khó coi: "Buông ra."

Du Tinh Trác định nói gì đó nhưng khi chạm phải ánh mắt của Khương Ngôn, hắn đành ngượng ngùng buông tay: "Được rồi. Tôi cũng phải về trường đây. Đi cùng nhé."

---

Bên ngoài cổng trường, Khương Miểu chờ được xe của chú Vương, nhưng hôm nay Phó Thời Dục cũng ngồi trên xe.

Lúc này vẫn còn sớm, Khương Miểu ngồi vào xe rồi tò mò hỏi: "Hôm nay chú cũng về nhà sớm thế ạ?"

Phó Thời Dục trả lời: "Ừ. Việc ở công ty xong xuôi cả rồi."

"Dạ..."

Khương Miểu nhớ mang máng chú Hà từng nói Phó Thời Dục ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, kể cả khi xong việc thì chú ấy cũng có thói quen ở lại công ty thêm một lát rồi mới về.

Nhưng sao dạo gần đây Phó Thời Dục lại siêng năng về nhà sớm thế nhỉ?

Khương Miểu ngẫm nghĩ một hồi rồi hỏi: "Cuối tuần này cháu muốn đi ở cùng anh trai một ngày, có được không chú?"

Phó Thời Dục quay sang hỏi: "Em định về nhà à?"

"Dạ không, cháu đến ký túc xá của anh trai."

"Ký túc xá?"

Bầu không khí bỗng lâm vào trầm mặc. Chẳng hiểu sao Khương Miểu thấy hơi chột dạ, đặc biệt là khi Phó Thời Dục cứ không đồng ý cũng chẳng từ chối, chỉ nhíu mày nhìn cậu như vậy, khiến cậu cảm thấy mình vừa đưa ra một yêu cầu gì đó quá đáng lắm.

Khương Miểu rụt rè hỏi: "Không được ạ...?"

Phó Thời Dục hỏi: "Nhất định phải là ký túc xá sao? Tôi nhớ không lầm thì thường ký túc xá chỉ có một chiếc giường thôi."

Khương Miểu tưởng Phó Thời Dục lo hai người ngủ chung một giường sẽ bị chật, liền giải thích: "Giường ở ký túc xá là giường lớn ạ, ngủ hai người vẫn vừa mà."

Phó Thời Dục im lặng.

Trong xe rơi vào tĩnh lặng, Khương Miểu lén quan sát sắc mặt của Phó Thời Dục, trực giác mách bảo rằng chú ấy chẳng muốn cho cậu đi ở cùng Khương Ngôn chút nào.

Nhưng Khương Ngôn là người nhà của cậu mà, sao chú ấy lại không muốn chứ?

"Chỉ một ngày thôi cũng không được sao ạ..." Khương Miểu nắm lấy vạt áo Phó Thời Dục, khẽ kéo kéo, "Lâu lắm rồi cháu không được ngủ cùng anh trai."

Phó Thời Dục mím môi, vẫn giữ im lặng.

Khương Miểu bắt đầu nổi cáu, cậu túm lấy cánh tay Phó Thời Dục kéo về phía mình, hậm hực nói: "Cháu mặc kệ! Chú nhất định phải đồng ý!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu