Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hình ảnh chợt chuyển đổi, hiện tại, hắn chỉ phất tay một cái, liền m/ua hết cả quầy đèn sen cho Mạnh Tinh Tinh.
Ngay sau đó, trong giấc mộng, ta lại thấy chính bản thân mình…
Một bóng dáng lẻ loi, đứng mãi trước quầy đèn, ánh mắt lặng lẽ nhìn chiếc đèn thỏ trong góc. Ngay cả sợi tóc cũng mang theo nỗi cô đ/ộc.
Một cơn chóng mặt ập đến, ta và Mộng Cơ lại quay về xà nhà.
Hắn đã tỉnh mộng.
Hắn đã mơ thấy ta, đã luôn lặng lẽ đi theo phía sau hắn trong hôm nay.
18
Đêm đã khuya.
Cơ Huyền Sách chậm rãi mở mắt, ánh mắt sâu thẳm, lạnh lẽo hơn cả màn đêm bao phủ.
Ta kéo Mộng Cơ lướt vào góc tối âm u trong phòng, bóng tối mang đến cho ta cảm giác an toàn. Ta hỏi nàng: “Sao ngươi lại khiến hắn mộng thấy h/ồn phách của ta?”
Mộng Cơ cười đến hoa dung lay động, giọng như ngân vang trong đêm: “Chúng ta là mộng yểm, sống nhờ hỷ nộ ái ố trong mộng cảnh, chỉ có thể dẫn dụ con người mộng mị, còn họ mộng thấy điều gì, chẳng phải thứ ta có thể điều khiển. Những gì hắn thấy, chỉ là suy tưởng của hắn, trùng hợp thay, lại đúng là sự thật.”
Ta buông nàng ra, lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn khôn tả.
Thì ra... hắn biết ta sẽ thất vọng đến nhường nào. Thì ra... hắn đều hiểu cả.
Chỉ là… hắn biết, nhưng vẫn dửng dưng chẳng màng.
Cơ Huyền Sách tỉnh giấc, gương mặt không lộ vẻ từng gặp á/c mộng, điềm nhiên tiếp tục đọc tấu chương. Đọc xong thì trời cũng đã về khuya, lão thái giám bên cạnh khuyên hắn nên nghỉ tạm trong nội điện.
Hắn lại khẽ đẩy cửa, giọng nhàn nhạt: “Xuất cung một chuyến.”
Hắn ra khỏi cung từ cổng nhỏ, chỉ dẫn theo vài ba tùy tùng, giữa đêm khuya tìm đến nhà một nghệ nhân làm đèn. Cả nhà nghệ nhân k/inh h/oàng, vội vã nghênh tiếp thiên tử.
Cơ Huyền Sách ngồi ở vị trí trên cao, không biểu cảm, cầm lấy một chiếc đèn cũ chơi đùa hồi lâu, rồi mới chậm rãi nói rõ ý định: “Trẫm muốn... thỉnh ngươi chế một chiếc đèn thỏ ánh trăng.”
Nghệ nhân lau mồ hôi lạnh, thì ra chỉ là đến đặt m/ua đèn. Ông dồn hết tinh thần, làm ra một chiếc đèn thỏ đặc biệt tinh xảo.
Cơ Huyền Sách cầm lấy chiếc đèn ấy, quay về hoàng cung. Suốt dọc đường, hắn chầm chậm tản bộ, bất tri bất giác đi đến trước cửa lãnh cung, đứng yên giữa tuyết suốt nửa đêm còn lại.
Khi tia sáng đầu tiên của rạng đông vừa ló, hắn rốt cuộc cũng tiến lên, đẩy cửa.
Bên trong chỉ là một khoảng trống rỗng.
Con ngươi hắn co rút, như người vừa tỉnh khỏi giấc mộng dài.
Gương mặt trắng như ngọc không tỳ vết kia, hiếm khi hiện lên nét biểu cảm phức tạp. Nhưng cuối cùng, tất cả cảm xúc bị đ/è nén, quy về tĩnh lặng. Một sự bình thản đến q/uỷ dị.
Hắn thong thả x/é nát chiếc đèn thỏ trong tay, từng chút một, như l/ột da rút gân, vải tơ vụn vỡ dưới ngón tay hắn.
Thanh âm trầm thấp mà lạnh lẽo:
“Ch*t thì ch*t. Trẫm chưa từng thích nàng, chưa từng. Từ đầu đến cuối, chỉ là lợi dụng mà thôi. Một quân cờ vô dụng, sống hay ch*t… trẫm không bận tâm.”
Chương 11
Chương 7
Chương 10
Chương 10
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook