Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Người Yêu Kém Tuổi
- Chương 11
Hôm sau, tôi quả quyết điều chuyển Giang Dư An khỏi vị trí trợ lý đặc biệt.
Cậu ấy có năng lực, có tài hoa, làm trợ lý cho tôi thì quả thực là uổng phí nhân tài.
Cho nên nhân cơ hội lần này.
Phái cậu ấy sang công ty con đảm nhận chức quản lý bộ phận nghiên c/ứu và phát triển để rèn giũa, cũng coi như không uổng công cậu ấy tận tâm tận lực theo tôi ngần ấy năm.
Nhưng cậu ấy từ chối, thái độ còn rất kích động.
"Tổng giám đốc Tạ, có phải em đã làm sai ở đâu không? Anh cứ nói, em đều có thể sửa mà."
"Cậu không sai, cậu làm rất tốt."
"Vậy tại sao anh lại muốn đuổi em đi?"
Giống như nhớ ra điều gì đó, cậu ấy nở nụ cười khổ.
"Có phải vì tối qua em đã đắc tội với Hoắc thiếu, khiến cậu ta không vui rồi đúng không?"
"Tổng giám đốc Tạ, nếu là như vậy em có thể..."
Tôi giơ tay ngăn lại.
"Không liên quan gì đến cậu ta cả, tôi chỉ là không muốn làm lỡ dở tương lai của cậu thôi."
"Dư An à, cậu còn trẻ, chưa phân biệt rõ được đâu là tình thân đâu là tình yêu đâu."
"Công ty con đang phát triển rất tốt, cậu sang bên đó sẽ có tiền đồ xán lạn."
Vốn dĩ tôi muốn dùng một phương thức ôn hòa nhất để c/ắt đ/ứt đoạn nghiệt duyên này.
Nhưng rõ ràng, nếu không nói toẹt ra, thì cậu ấy sẽ không dễ dàng buông tay đâu.
Thế nhưng, rốt cuộc là tôi đã đá/nh giá thấp sự cố chấp của người trẻ tuổi.
Giang Dư An nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, sau đó khẽ giọng nói.
"Tạ Hoài, anh có thể không thích em, nhưng anh không thể nghi ngờ tình cảm mà em dành cho anh được."
"Nếu anh cảm thấy em chướng mắt, thì em đi là được chứ gì."
Nói xong, cậu ấy xoay người rời đi.
Tôi ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng của cậu ấy, nhất thời có chút chưa hoàn h/ồn lại được.
Rất lâu sau, mới bật cười trầm thấp.
"Thằng nhóc thối này lớn gan rồi, vậy mà dám gọi cả họ lẫn tên mình cơ đấy."
"Thôi bỏ đi, đợi thêm vài năm nữa, cậu ấy sẽ tự khắc hiểu ra thôi."
Thế nhưng, chó cắn người thường không sủa.
Thằng nhóc này vậy mà chẳng ừ hử một tiếng, trực tiếp nộp đơn từ chức luôn.
Khi quy trình phê duyệt đến tay tôi, chỗ ngồi của cậu ấy đã được dọn sạch bong.
Bàng hoàng khó tin, thế nhưng tôi cũng rất nhanh kịp định thần lại.
Thực ra Giang Dư An vẫn luôn là người như vậy.
Tà/n nh/ẫn và quả quyết.
Đối với người khác đã vậy, đối với bản thân lại càng tà/n nh/ẫn hơn.
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook