Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trận đại chiến làm thay đổi quỹ đạo cuộc đời của Lục Nghiên sắp sửa diễn ra, thì đột nhiên tôi lại bị đội trưởng sắp xếp đi tham gia một đợt huấn luyện khép kín. Thời gian huấn luyện là một tháng và tôi hoàn toàn không có quyền từ chối.
Tôi biết trận chiến này chắc chắn Lục Nghiên sẽ giành chiến thắng nhưng tôi vẫn lo lắng cho sự an nguy của anh. Nhưng trong thời gian huấn luyện, mọi tin tức về thế giới bên ngoài đều bị c/ắt đ/ứt. Nên tôi chỉ có thể ép bản thân dồn toàn bộ tâm trí vào việc huấn luyện. Đợt huấn luyện đặc biệt này quả thực đã giúp tôi tiến bộ và trưởng thành hơn rất nhiều.
Ngày kết thúc huấn luyện cũng chính là ngày Lục Nghiên khải hoàn trở về. Kiếp trước tôi cũng biết độ thảo luận của sự kiện này rất cao. Nhưng giờ đây khi được đích thân trải nghiệm thì tôi mới thấu hiểu nó rầm rộ và khoa trương đến nhường nào.
Thế nhưng người trong cuộc đang được cả thế giới bàn tán vẫn đang nằm trong bệ/nh viện. Lục Nghiên đã bị thương nặng trong trận chiến. Vết thương ngoài da chắc hẳn đã được khoang y tế chữa trị rồi, nhưng nghe nói di chứng phân hóa của anh rất nghiêm trọng nên hiện tại người vẫn đang trong trạng thái hôn mê.
Chương 11:
Tôi biết chắc chắn anh có thể vượt qua lần phân hóa này nhưng tôi vẫn lén lút chuồn vào phòng bệ/nh, chỉ để muốn nhìn anh một cái.
Sau lần này anh sẽ rời khỏi quân đội để bước chân vào giới chính trị nên tôi sợ sau này sẽ lại chỉ có thể ngắm nhìn anh qua màn ảnh nhỏ mà thôi.
Ban đầu tôi chỉ định nhìn anh một cái rồi đi ngay. Nào ngờ nỗi nhớ nhung và tình cảm tôi dành cho anh đã trở nên sâu đậm đến nhường này. Vừa nhìn thấy anh, tôi đã không kìm được mà rơi nước mắt, những ngón tay cũng vô thức vươn ra vuốt ve gò má anh.
Nhưng đúng lúc này, Lục Nghiên bỗng dưng mở mắt ra khiến trong lúc tôi còn chưa kịp phản ứng thì cổ tay đã bị Lục Nghiên nắm lấy. Giây tiếp theo đất trời quay cuồ/ng, cả người tôi đã bị Lục Nghiên ôm lấy, đ/è ch/ặt xuống giường.
"Anh... ưm..."
Còn chưa kịp mở miệng giải thích lấy nửa lời thì đôi môi tôi đã bị lấp kín. Sự cắn mút cuồ/ng nhiệt khiến tôi hoàn toàn không thể chống đỡ nổi. Cả người Lục Nghiên nóng rực, nhiệt độ cơ thể hừng hực như muốn làm tan chảy cả da th!t tôi.
Tôi giống hệt như một con thú non bị mãnh thú tóm gọn, phó mặc để người ta xâu x/é. Tuyến thể ở sau gáy bị răng nanh sắc nhọn đ/âm thủng, pheromone nồng đậm đi/ên cuồ/ng trút thẳng vào cơ thể tôi.
Đêm đó, tôi đi từ phản kháng cho đến thuận theo, rồi từ thuận theo cho đến hùa vào phối hợp.
Một đêm thức trắng...
Ngày hôm sau, tôi tỉnh lại trong vòng tay của Lục Nghiên.
Ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt mang theo muôn vàn cảm xúc phức tạp của Lục Nghiên, trái tim tôi cũng chùng dần xuống.
"Tối qua... là do anh vô thức làm vậy."
Lục Nghiên giải thích đó là sự thôi thúc đến từ bản năng của Alpha.
Lòng tôi đ/au như d/ao c/ắt, gắng gượng cười đáp: "Không sao đâu, em sẽ coi như chuyện này chưa từng xảy ra."
Lục Nghiên trầm mặc giây lát: "Chuyện cũng đã xảy ra rồi, anh sẽ chịu trách nhiệm với em."
Tôi không muốn anh vì cái gọi là trách nhiệm mà phải chịu đựng ủy khuất.
"Anh không cần phải miễn cưỡng bản thân đâu, em sẽ không lấy chuyện này ra để u/y hi*p anh điều gì đâu."
Thế nhưng vừa dứt lời, nước mắt tôi đã không kìm được mà tuôn rơi lã chã.
Lục Nghiên ôm trọn tôi vào lòng, cất giọng dịu dàng: "Quân Quân, em hiểu lầm rồi."
Anh gọi tôi là Quân Quân khiến tôi vô cùng kinh ngạc.
"Anh nói anh làm vậy trong vô thức không phải là muốn trốn tránh trách nhiệm, mà là anh đang rất ảo n/ão vì đã để lại cho em một trải nghiệm đầu tiên tồi tệ.”
"Anh thích em, anh sẽ cưới em."
Từng câu từng chữ anh nói ra đều mang đến cho tôi vố số cú sốc vô cùng lớn làm đại n/ão tôi trở nên trống rỗng, còn đôi gò má thì càng lúc càng đỏ bừng.
Chương 12
Chương 15
Chương 22
Chương 8
Chương 10
Chương 20
Chương 14
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook