Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Quan Hệ Bất Hảo
- Chương 3
Vết thương cứ tái đi tái lại như vậy suốt hơn một tháng.
Đến khi tôi theo Trần Tranh đi đá/nh golf lần nữa, cả người đã g/ầy sọp đi một vòng lớn.
Đám bạn của Trần Tranh tự tụ tập thành một nhóm, cười nói với nhau, thi thoảng ánh mắt rơi trên người tôi, mang theo sự trêu chọc và chế giễu chẳng thèm che đậy.
Chương 3:
Tôi ở bên cạnh bọn họ, cô đ/ộc cầm gậy đá/nh golf của Trần Tranh.
Cảm thấy bản thân cũng giống hệt như quả bóng golf bị người ta đá/nh tới đá/nh lui.
Trong đó có một kẻ tên là Vương Hữu, tay trái đút vào túi quần một cách lơ đãng, tay phải tung bóng, rồi giơ tay chỉ vào tôi đầy cợt nhả.
"Cố nhị thiếu, vất vả rồi, đi nhặt bóng đi."
Xung quanh đột nhiên chìm vào tĩnh lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Một thứ khoái cảm khi bạo hành người khác, sự phấn khích khi được xem kịch vui, đang âm thầm phình to giữa bọn họ.
Tôi không nhúc nhích.
Nhìn những gương mặt trẻ tuổi tràn ngập cảm giác thượng đẳng của bọn họ, tôi ngẫm nghĩ, Cố Đàn của trước kia sẽ làm thế nào nhỉ?
Nhất định sẽ xông đến đạp cho mỗi tên một cước, không đá/nh đến mức đối phương c/ầu x/in tha thứ thì chưa xong.
Không, trước kia, ở cái đất Định Nguyên này, căn bản chẳng có ai dám bỡn cợt tôi như thế.
Ba tôi, anh tôi, chính là chiếc ô rộng lớn và vững chãi che trên đỉnh đầu tôi, thay tôi cản lại mọi giông bão của cuộc đời.
Thế giới của tôi, thuận buồm xuôi gió, đi đến đâu cũng được bợ đỡ, ba chữ "Cố nhị thiếu" chính là đại từ thay thế cho sự phong quang tự tại.
Nhưng giờ đây, chiếc ô lớn ấy đã bị phá hủy tuyệt tình, cuồ/ng phong bão táp ập tới bủa vây.
Những lũ chó mèo trước kia thậm chí không có cửa đến gần tôi, nay cũng có thể coi việc đùa cợt tôi làm thú vui.
"Đi nhặt đi, nếu không tôi sẽ nói với Trần tổng đấy. Nghe nói Trần tổng mà hànhz hạz người khác, th/ủ đo/ạn rất phong phú." Ánh mắt của Vương Hữu mang ý đồ bất chính, lượn lờ đá/nh giá một vòng trên người tôi, sau đó liếc về chấm trắng nhỏ trên bãi cỏ cách đó không xa.
"Đợi chút." Tôi nói, giọng điệu bình tĩnh đến mức chính bản thân cũng phải kinh ngạc.
Đặt gậy của Trần Tranh vào túi đựng gậy, sau đó nén cơn đ/au nhức nhối ở đầu gối chân trái, từng bước từng bước đi về phía sự trêu cợt trắng trợn đó.
Lúc này, Trần Tranh đang ở trong phòng nghỉ VIP để xử lý công việc từ một cuộc gọi khẩn cấp.
Còn trước đó, hắn đã bắt tôi làm caddie, thay hắn nhặt mười mấy lượt bóng.
Không cho phép tôi dùng gậy chống.
Hắn chính là muốn đày đọa cái chân phế này của tôi.
Hiệu quả rất rõ rệt, giờ tôi đã đi khập khiễng nghiêm trọng hơn hẳn.
Người mới bước ra ngoài được vài bước, đã đ/au đến mức túa mồ hôi.
Nhưng đến khi tôi rốt cuộc cũng nhặt được quả bóng đó về, đã có thể nhìn thấy sự đắc ý phóng đại của Vương Hữu.
Gã lại ném thêm một quả.
Xa hơn nữa.
Vương Hữu cao giọng, lên mặt dạy đời: "Cố nhị thiếu, làm ơn đi mà——"
Tôi siết ch/ặt quả bóng trong tay, kiềm chế xúc động muốn đ/ập thẳng nó vào cái bản mặt ngạo mạn kia.
Xoay người đi nhặt bóng.
Sau lưng truyền đến một tràng cười ồ lên, đó là sự ăn mừng chiến thắng vì đã chà đạp được tôi của bọn họ.
Lượt thứ hai quay về, chân trái của tôi gần như không thể nhấc lên nổi.
Khi sắp đến trước mặt Vương Hữu, tôi bị vấp phải mảng cỏ, cứ thế trực tiếp quỳ sụp xuống.
Quả bóng nhặt được tuột khỏi tay lăn ra ngoài.
Vừa hay bị Trần Tranh đang thong thả bước đến giơ chân đạp lên.
Vương Hữu đ/è nén ý cười: "Trần tổng, ngài xem Cố nhị thiếu này, chẳng phải lễ tết gì mà lại hành đại lễ như vậy."
Trần Tranh không thèm đoái hoài gì đến gã, bước đến chìa tay về phía tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn khuôn mặt vô cảm của hắn, nhất thời không biết có nên đưa tay ra hay không.
"Thích quỳ lắm à?" Giọng điệu Trần Tranh không chút thân thiện.
Tôi bèn nắm lấy bàn tay khớp xươ/ng rõ ràng đó.
Trần Tranh kéo tôi đứng dậy, không buông tay, dắt tôi chậm rãi bước tới.
Lập tức ra lệnh: "Đưa gậy cho tôi."
Gậy vừa truyền đến tay hắn, tôi chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên một luồng sáng bạc.
"Á——" Vương Hữu ôm lấy đầu gối, hét thảm một tiếng ngã quỵ xuống đất, không ngừng rên la: "Á—— Á——"
Trần Tranh tiện tay vứt bỏ cây gậy đá/nh golf đã móp méo phần đầu, giẫm lên Vương Hữu đang lăn lộn dưới đất.
"Trần tổng!" Những người khác muốn tiến lên khuyên can.
Trần Tranh phóng ánh mắt sắc lẹm lướt quanh một vòng, chẳng còn ai dám hé miệng.
"Cho dù Cố Đàn có là một món đồ chơi, thì cũng chỉ thuộc về tôi. Cậu s/ỉ nh/ục cậu ta, cậu cũng xứng à!"
"Trần... Trần tổng, tôi sai rồi..." Vương Hữu nước mắt nước mũi tèm lem.
"Bò qua đó, xin lỗi."
Vương Hữu thảm hại uốn éo như rắn, bò đến bên chân tôi: "Cố nhị thiếu, tôi sai rồi, không bao giờ dám nữa, tha thứ cho tôi..."
Ánh mắt của những người khác khi nhìn tôi, cũng thêm vài phần sợ sệt.
Nhưng điều đó lại làm tôi cảm thấy, bản thân mình chẳng qua chỉ là cáo mượn oai hùm.
Nhạt nhẽo.
Tôi lùi lại một bước: "Anh đừng như thế, đứng lên đi."
"Chát——" Trần Tranh bước tới, t/át một cú trời giáng làm mặt tôi lệch sang một bên.
Bên tai ù đi liên hồi.
Rất lâu sau, cơn đ/au rát buốt đó mới qua đi.
Chỉ nghe Trần Tranh cất giọng sắc bén: "Cậu ta xin lỗi cậu, là thể diện tôi ban cho cậu, cậu phải nhận lấy."
Chương 4:
Sự ấm áp xen lẫn chua xót dâng lên trong lòng tôi lúc hắn chìa tay ra vừa nãy, đã bị cái t/át này hung hăng đá/nh cho biến dạng.
Biến thành sự chán gh/ét sâu sắc đối với chính mình.
Tôi thực sự mẹ nó quá thấp hèn mà, vậy mà lại đi yêu một tên bi/ến th/ái như Trần Tranh.
Chương 13
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook