Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Sếp, Tôi Thành Phu Nhân Tổng Tài

“Con chỉ muốn nói ba thật tốt.”

Tắm xong đi ra, tôi phát hiện đối phương không trả lời tin nhắn.

Tôi nhìn giao diện trò chuyện, trong lòng sinh ra áy náy.

Mỗi lần gửi tin nhắn cho ba đều là xin tiền.

Lần này tôi gửi ảnh cho ông, ông cũng tưởng tôi muốn xin tiền.

Cha con chúng tôi đã biến thành mối qu/an h/ệ lạnh nhạt chỉ còn trao đổi tiền bạc thế này rồi sao?

Tôi quyết định sau này phải trò chuyện với ông già nhiều hơn, hâm nóng tình cha con một chút.

Mắt thấy sắp đến Ngày của Cha, nghĩ đến việc trước giờ tôi chưa từng tặng ba món quà gì, mà cái quần l/ót mới trên người lại rất thoải mái, tôi bèn nhân chủ đề hôm nay hỏi:

“Ba ơi, ba mặc quần l/ót size nào?”

“Tống Thừa, rốt cuộc em muốn làm gì?”

“Con không muốn làm gì mà ba.”

“Ngoài tiền ra, chẳng lẽ chúng ta không thể có chủ đề khác sao?”

“Con chỉ muốn m/ua quần l/ót cho ba thôi.”

Tên WeChat không ghi chú kia vẫn luôn hiện “đang nhập”, nhưng mãi không gửi tin nhắn tới.

Chắc chắn là nhìn thấy tôi muốn m/ua quần l/ót cho ông nên bị lòng hiếu thảo đột ngột của tôi làm cảm động hỏng rồi.

Kích động đến mức không biết nên trả lời thế nào.

Đến lúc sắp ngủ, đối phương mới thong thả gửi tin nhắn tới.

“Tôi nghĩ không thông. Em m/ua quần l/ót cho tôi làm gì?”

Tôi ngoan ngoãn trả lời.

“Đương nhiên là vì yêu ba rồi.”

Người bên kia lại không trả lời nữa.

Tôi bắt đầu oanh tạc liên hoàn.

“Size nào vậy ba?”

“Chuyện này có gì mà ngại chứ?”

“Con m/ua cho ba thì ba cứ nhận đi, nhận quà của con trai có gì mà ngại?”

“Size nào, size nào?”

“Ba nói đi mà.”

“Nói với con đi, con đâu phải người ngoài.”

“Ba mau nói đi, con buồn ngủ lắm rồi, mai còn phải đi làm.”

Cuối cùng điện thoại rung hai tiếng.

“Size lớn nhất.”

Tôi sốc.

Ba tôi oai phong đến vậy sao?

Vậy tại sao tôi phía trước không nhô, chỉ phía sau cong?

Ba tôi thật sự sinh tôi quá hỏng.

Ngày hôm sau đi làm, cửa thang máy mở ra, bên trong chỉ có một mình Cố Tu.

Anh nhìn thấy tôi thì đỏ mặt, lúng túng dời tầm mắt đi.

Tôi cũng không biết nói gì, chỉ có thể lúng túng đứng ở vị trí xa anh nhất, ngay phía trước.

Chúng tôi im lặng suốt cả quãng đường.

Hôm qua xảy ra chuyện đó với nhân viên, chắc anh cũng áy náy với tôi lắm nhỉ?

Nhưng lúc ra khỏi thang máy, anh lại ở sau lưng tôi nuốt nước bọt.

“Dáng người em rất đẹp.”

Tôi quay đầu lại.

Mặt anh đỏ như ấm nước sôi.

Ch*t ti/ệt.

Bi/ến th/ái à?

“Sếp, đây là công ty đấy.”

Tôi nhỏ giọng nhắc anh, che mông chạy mất.

Hôm qua nói sẽ giữ khoảng cách với tôi.

Hôm nay đã lén nhìn người tôi trong thang máy.

Tôi đứng trong nhà vệ sinh công ty, vặn người soi gương.

Không đúng.

Tôi cố ý mặc quần tây rộng hơn một chút để che rồi mà.

Nhìn cũng đâu rõ.

Anh nhìn kiểu gì ra được?

Tôi cau mày.

Có thể thấy anh đã nhìn kỹ đến mức nào.

Đúng là bi/ến th/ái thuần chủng.

Tôi vừa m/ắng thầm vừa quay về chỗ ngồi, rồi tiếp tục gửi tin nhắn cho người mà tôi tưởng là ba.

“Ba ơi, đang làm gì đó?”

Đối phương không để ý đến tôi cũng rất bình thường.

Tôi đã lạnh nhạt, bỏ mặc tình cha con lâu như vậy, chắc chắn không thể hàn gắn trong một sớm một chiều được.

Tôi cố tìm chủ đề trò chuyện.

“Ba ơi, ba ăn sáng chưa?”

Người bên kia trả lời.

“Sao lại gửi tin nhắn cho tôi?”

“Nhớ ba chứ sao.”

“Không phải vừa gặp rồi à?”

Ba tôi và tôi tuần trước mới gặp mặt.

Đúng là cũng có thể xem như vừa gặp.

Tôi cười hì hì trả lời.

“Vậy con vẫn nhớ ba mà.”

“Ba ơi.”

Người bên kia vẫn luôn không nói gì.

Tôi lại đuổi theo hỏi:

“Ba ăn sáng món gì vậy?”

Đối phương trả lời:

“Tôi cảm thấy em ngoài đời và trên mạng rất khác nhau.”

Xem ra ba tôi còn chưa quen với việc tôi nhiệt tình như vậy trên mạng.

Anh đột nhiên nghĩ đến gì đó, hỏi ngược lại:

“Em chưa ăn sáng?”

“Con chưa kịp ăn, nhưng con không sao đâu.”

“Ba nhất định phải ăn đúng giờ đó. Ba không ăn uống đàng hoàng, con sẽ đ/au lòng.”

Ba tôi mà đói hỏng thì tôi còn trông mong gì vào việc cha hóa rồng nữa.

Ông hơn bốn mươi tuổi, đang là độ tuổi phấn đấu sự nghiệp mà.

Mở máy tính chưa bao lâu, nữ đồng nghiệp bên cạnh nói với tôi rằng sếp m/ua bữa sáng cho tất cả mọi người.

Cô ấy vừa ăn vừa hóng chuyện với tôi.

“Tối qua sếp họp video tăng ca với nhóm mình, nhìn màn hình máy tính một cái là đột nhiên chảy m/áu mũi.”

“Sếp có tám múi, lại đẹp trai. Vì tăng ca mà không tiếc thức đêm, hao tổn sức khỏe, còn m/ua bữa sáng cho toàn thể nhân viên.”

“Đúng là nam thần hoàn hảo trong mơ.”

Tôi cười lạnh một tiếng.

“Anh ta đâu phải thứ tốt lành gì.”

Bên tai đột nhiên áp tới một luồng hơi nóng.

Cố Tu ghé sát tai tôi, nhỏ giọng nói:

“Phần của em, tôi thêm hai quả trứng.”

Ch*t ti/ệt.

Hai quả trứng.

Anh đang ám chỉ tôi cái gì đây?

Tôi đã bảo anh không phải thứ tốt lành mà.

Cố Tu ở công ty hình như luôn muốn tìm tôi nói chuyện.

Tôi bắt đầu trốn anh khắp nơi, đồng thời đi/ên cuồ/ng quấy rối người mà mình tưởng là ba trên điện thoại.

Đối phương gấp rồi.

“Rốt cuộc em có ý gì? Nói rõ ra.”

Tôi cười hì hì trả lời:

“Không có ý gì đâu, chỉ muốn thân thiết với ba một chút.”

Tan làm, Cố Tu tìm tôi.

Tôi chuồn.

An phận thủ thường, quy tắc ngầm nơi công sở tránh xa tôi ra.

Cố Tu ở công ty luôn dùng ánh mắt kỳ lạ đá/nh giá tôi.

Tôi né tránh tầm mắt anh, không để ý đến anh.

Danh sách chương

2 chương
2
19/06/2026 00:13
0
1
19/06/2026 00:13
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu