Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Cảm giác dòm ngó
- Chương 9
Lòng tôi chợt hoảng lo/ạn, nhưng ngay lập tức, lòng bàn tay đã bị anh khẽ nắm lấy.
Chỉ trong một khoảnh khắc, bàn tay ấm áp vững chãi ấy đã nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đẩy tôi ra phía sau.
Phùng Bách như một con thú hoang mất trí mà gào thét gi/ận dữ, sải bước lao tới: "Đồ khốn!"
Cánh tay đang giơ lên của hắn bị Đường Miện giữ ch/ặt giữa không trung, nhưng nồng độ pheromone cao ngất ngưỡng lại bất ngờ ập đến.
Sống lưng tôi lạnh toát, m/áu nóng sôi sùng sục trong cơ thể.
Tuyến thể như bị hàng vạn mũi kim châm chích, đ/au đến mức toàn thân tê dại.
Cơ thể vừa sợ hãi vừa khao khát, tôi thu mình lại, vô vọng phản kháng sự phục tùng mang tính bản năng.
Đường Miện tuy không ngửi thấy pheromone, nhưng nhìn trạng thái của tôi thì cũng nhận ra điều gì đó.
Ánh mắt anh thoáng chốc tràn ngập sát khí, anh nắm ch/ặt cổ tay hắn rồi xoay ngược lại.
Phùng Bách đ/au đớn nhăn mặt, dùng tay kia vung nắm đ/ấm, nhưng hoàn toàn không phải đối thủ của anh.
Tiếng xươ/ng cốt va chạm khô khốc vang lên.
Chỉ trong chốc lát, hắn đã bị áp sát vào tường, không thể cử động.
Cánh tay bị bẻ ngược ra sau, sự gi/ận dữ trên mặt bị thay thế bằng vẻ nhếch nhác, nhưng cái miệng vẫn không ngừng m/ắng nhiếc.
Tiếng ch/ửi rủa vang vọng khắp hành lang.
Ngoại tình, lăng nhăng, cắm sừng, lẳng lơ...
Nhìn gương mặt nhăn nhó của hắn lúc này, tôi bỗng thấy một cảm giác sảng khoái chưa từng có.
Nhưng gương mặt Đường Miện lại càng lúc càng tối sầm, trông hung hãn đến mức không ai dám nhìn thẳng.
"Thảo nào dạo này ngoan thế, hóa ra là đã tằng tịu với nó, tao đã coi thường mày rồi! Muốn ly hôn để tìm người mới à? Nằm mơ đi!"
Thấy gân xanh trên tay Đường Miện nổi lên, định nắm tóc hắn đ/ập vào tường, tôi nhanh hơn một bước, lảo đảo nhấc bình chữa ch/áy ở góc tường ném tới: "Anh có tư cách gì mà nói tôi?"
Trên mặt Đường Miện thoáng qua vẻ kinh ngạc, cơ thể anh phản ứng trước, một tay đỡ lấy eo tôi, như tiếp thêm sức mạnh cho tôi.
Tôi rũ mắt nhìn kẻ từng là chồng mình đang ôm đầu lăn lộn dưới đất, nỗi h/ận đ/è nén bao năm qua trào dâng trong lồng ngựk.
"Cái loại Alpha vô dụng còn lăng nhăng ngoại tình, vứt bỏ vợ cho người lạ ở chung, muốn làm chuyện đó với vợ cũng phải uống th/uốc, không tiền không bản lĩnh không đầu óc, tự xưng là gen cao cấp nhưng thực chất đã th/ối r/ữa từ lâu như anh, có tư cách gì mà nói tôi?"
Tôi h/ận thấu xươ/ng cái thân phận Omega này.
H/ận cái pheromone thấp kém, h/ận cuộc hôn nhân không thể tự mình quyết định, h/ận giá trị giao phối đã được niêm yết rõ ràng, h/ận sự giam cầm dưới danh nghĩa bảo vệ.
H/ận cuộc hôn nhân bất hạnh, h/ận cái chế độ Liên minh ch*t ti/ệt.
Càng h/ận bản thân không đủ dũng khí để đá/nh cược một phen, chỉ biết sống tạm bợ trong sự u mê.
Để rồi ngày qua ngày bị tẩy n/ão, đến mức thật sự quay sang oán trách chính mình.
Sao tôi lại trở nên như thế này?
"Được rồi Đào Đào, ngoan nào."
Một đôi tay vững chãi ôm lấy tôi từ phía sau, cầm lấy chiếc bình chữa ch/áy mà tôi đang nắm ch/ặt.
Tôi theo bản năng kháng cự, nhưng rồi lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc.
À, là chiếc phao c/ứu sinh của tôi!
Tôi hoàn toàn dựa vào lòng anh.
Toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Do tuyến thể bị kí/ch th/ích, kỳ phát nhiệt đến sớm, pheromone đang tràn ra ngoài không kiểm soát.
Tôi chán gh/ét quay đầu đi, vùi mặt vào lòng Đường Miện mà hít sâu một hơi.
Khóe mắt liếc thấy một đôi mắt đỏ ngầu đang ngước nhìn tôi từ mặt đất.
Rõ ràng đã trở thành một con thú bị d/ục v/ọng chi phối, hắn vùng vẫy không ngừng nhưng vô ích.
Đồ vô dụng!
Gen hạ đẳng!
Khóe môi tôi nhếch lên, sung sướng nghĩ: Đường Miện không ngửi thấy, thật tốt quá!
Kỳ phát nhiệt ập đến dữ dội, trong cơn mê man, tôi nghe thang máy kêu lên vài tiếng.
Sau đó là tiếng khóa mật mã, rồi tôi nhẹ nhàng được đặt lên chiếc giường êm ái.
Nhanh vậy sao?
Nhưng n/ão bộ đã không thể suy nghĩ thêm được gì nữa.
Bên tai có tiếng thì thầm mơ hồ, không biết là đang nói gì, sao vẫn chưa hôn?
Chẳng phải đã chuẩn bị xong rồi sao?
Chờ mãi, chờ mãi…
Tôi hơi gi/ận.
Trước kia còn khoác lác là mình có thể lực tốt, bảo là muốn tôi sinh con cho anh, đồ l/ừa đ/ảo!
Chất lỏng mát lạnh đột ngột được tiêm vào tuyến thể.
Tôi nhíu mày hừ nhẹ một tiếng, lúc này mới nhận được một nụ hôn an ủi.
Khi tỉnh lại lần nữa, trời đã tối.
Tuyến thể vẫn còn nóng rực, nghĩa là kỳ phát nhiệt vẫn chưa qua.
Nhưng tay chân đã có sức lực, cơ thể cũng đã sạch sẽ.
Tôi không muốn làm phiền người đàn ông đang ngủ say bên cạnh, lặng lẽ quan sát xung quanh.
Cuối cùng, ánh mắt dừng lại ở cây cầu vượt vẫn rực rỡ ánh đèn qua lớp rèm cửa.
Tôi không thể tin nổi mà x/ác nhận lại những món đồ lạ lẫm xung quanh.
Rồi tôi bật dậy, lại bị cánh tay đang ôm trước ngựk mình kéo ngược trở về.
Đường Miện một tay vỗ lưng tôi, một tay thuần thục sờ lên tuyến thể của tôi mà xoa nhẹ.
Ngọn lửa vừa nhen nhóm lập tức bị dập tắt.
Tôi vươn tay nhéo mặt Đường Miện: "Đây là đâu?"
Đường Miện vừa tỉnh ngủ, biểu cảm hiếm khi dịu dàng, giọng lười biếng: "Nhà anh."
"Nhà anh ở cùng khu với em à?" Tôi cao giọng hỏi.
"Tạm thời ở đây, vài ngày nữa chúng ta đi xem nhà."
Tôi quan tâm đến chuyện đó sao?
Tôi trở mình đ/è lên ng/ười anh, nhìn chằm chằm vào anh mà không nói lời nào.
Vài giây sau, Đường Miện giơ tay đầu hàng.
Chương 10
Chương 11
Chương 8
Chương 12
Chương 8
Chương 9.
Chương 6
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook