Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi tiệc tối kết thúc, đám người lần lượt rời đi.
Mẹ Chu ở dưới lầu thu dọn, còn Chu Khâm Ngôn bế tôi lên phòng.
Vòng tay anh ta vẫn rộng và ấm như trước, nhưng tôi chỉ cảm thấy lạnh buốt từ đầu đến chân.
Thật nực cười.
Một kẻ lòng dạ đen tối đến thế, tôi lại từng nghĩ sẽ vì anh ta mà từ bỏ tất cả.
Khi đặt tôi xuống giường, cuối cùng tôi không nhịn được hỏi:
“Vì sao anh đối xử với tôi như vậy? Anh không phải từng nói yêu tôi, muốn cưới tôi sao?”
“Cưới?”
Anh ta như vừa nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ.
“Đường Mật, đến lúc này rồi, chúng ta đừng diễn nữa.
“Cô thật sự nghĩ tôi không biết gì sao?”
“Biết cái gì?” Tôi hỏi.
Biết thân phận của tôi sao?
“Cô xinh đẹp, dáng chuẩn, lại có tiền, tại sao lại chọn tôi?
“Chẳng qua vì tôi đẹp trai, lại là tiến sĩ, dắt ra ngoài khiến cô nở mặt nở mày thôi.
“Biết vì sao tôi luôn không chạm vào cô không?
“Vì chỉ có thế mới lừa được cô chứ.
“Phụ nữ các cô đều giống nhau cả. Lúc trẻ thì thích đàn ông chín chắn, đến khi lớn tuổi lại thích trai trẻ, ngây thơ.
“Nếu tôi không giả vờ thuần khiết chung tình, sao cô mắc câu được?
“Tôi đoán cô ngủ với không ít đàn ông rồi nhỉ? Nhưng tôi chơi qua cũng chẳng ít phụ nữ đâu.
“Tính ra, hai ta cũng khá hợp đấy chứ.”
Thì ra là vậy.
Tôi bật cười.
Nhưng vẫn hỏi anh ta câu cuối để x/á/c nhận:
“Vậy… anh không định thả tôi ra đúng không?”
Chu Khâm Ngôn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tôi.
Nhưng lời nói ra lại tà/n nh/ẫn đến cùng cực.
“Bé cưng, cô sinh cho kim chủ một cặp song sinh, tôi ki/ếm được 3 triệu.
“Ba triệu đấy! Cô biết lương trung bình của một bác sĩ trưởng khoa là bao nhiêu không?
“Con số đó, Chu Khâm Ngôn tôi, cả đời tự thân cũng không ki/ếm nổi.
“Huống hồ sinh xong lứa này, còn có lứa tiếp theo.
“Cô nói xem, trên đời này có gì quan trọng hơn tiền?
“Cô cũng đừng oán tôi. Chỉ cần cô ngoan ngoãn, tôi sẽ đối xử tốt với cô, ăn ngon uống sướng mà hầu hạ.
“Nếu cô muốn, thậm chí chúng ta vẫn có thể như trước kia.”
Thật sao?
Khoảnh khắc ấy, tôi thậm chí còn có chút khâm phục anh ta.
Vừa đẩy tôi xuống hố lửa, lại quay sang cho một viên kẹo ngọt.
Bảo sao Lưu Giai lại ch*t tâm ch*t dạ với anh ta.
Nói xong, anh ta cầm một ống tiêm, chậm rãi chích vào bụng tôi.
“Anh tiêm cho tôi cái gì?”
“Cô nghĩ là gì?”
Anh ta mỉm cười, ánh mắt đầy mong chờ nhìn xuống bụng tôi.
Tôi hiểu rồi.
Là th/uốc kích rụng trứng.
Anh ta cần nang trứng của tôi chín nhanh, để lập tức sinh con cho đám “kim chủ”.
Sát trùng xong, anh ta thay cho tôi bộ đồ ngủ sạch sẽ.
Tôi không nhịn được, giữ lấy cánh tay anh ta, hỏi:
“Vậy… bây giờ anh có thể ngủ với tôi chưa?”
Bình luận
Bình luận Facebook