Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Anh Tùng, anh mau quay lại đi! Có m/a đó!”
Trương Tùng sốt ruột như đi/ên, lái xe như bay.
Anh ta gấp rút chạy về trước khi trời tối hẳn, cuối cùng cũng đã đến nơi.
Theo lẽ thường, dù có là nhà m/a thì bên trong cũng có không ít người của đoàn phim, ít nhất cũng phải có chút “nhân khí”.
Nhưng khi chúng tôi tới trước cổng lớn, tôi phát hiện căn nhà này rất không ổn.
Trương Tùng “Ủa” một tiếng rồi nói: “Sao lại mất điện thế này? Không phải vừa mới đống tiền điện sao?”
Có lẽ do ảnh hưởng của cuộc gọi lúc nãy mà anh ta có hơi căng thẳng.
“Tôi gọi cho Giai Hủy trước đã.”
Vừa bấm số, chuông điện thoại đã vang lên cách chỗ chúng tôi không xa.
Nhìn về phía đó thì lờ mờ thấy có một bóng đen đang ngồi xổm.
Trương Tùng thở phào nhẹ nhõm: “Hóa ra cô ta ấy đang đợi chúng ta ở ngoài này!”
“Giai Hủy!”
Anh ta hấp tấp chạy về phía bóng đen.
“Dừng lại!”
Tôi ném một là phù Chiếu Minh ra, cả sân đột nhiên sáng bừng.
Làm gì có ai ở đó.
Bóng đen lúc nãy rõ ràng chỉ là một gốc cây cao hơn nửa mét.
Còn cánh cổng trước mặt chúng tôi vốn đang đóng ch/ặt, bỗng “két” một tiếng, tự động mở ra.
Khoảng sân nhà tối đen như mực, tựa như một con quái vật đang ẩn nấp, chờ chúng tôi tự rơi vào bẫy.
Trương Tùng cũng không dám xông vào nữa, ngoảnh đầu chạy vội ra sau lưng tôi.
“Đa Bảo đại sư, không lẽ thật sự có m/a?”
Anh ta túm lấy tay áo tôi, thì thào: “Trong sân này vốn không có gốc cây đó!”
“Vào trong rồi nói tiếp.”
Tôi lôi Trương Tùng vào sân.
Ngôi nhà m/a này là một tòa biệt thự đ/ộc lập.
Bốn phía đều được tường cao bao quanh.
Dù tối om nhưng vẫn có thể nhận ra, khu sân này được dọn dẹp rất gọn gàng, sạch sẽ.
Thậm chí còn ngửi thấy mùi hoa.
Lúc này, Trương Tùng siết ch/ặt cánh tay tôi, r/un r/ẩy nói: “Không ổn rồi, thật sự không ổn rồi! Sáng nay lúc tôi rời đi, làm gì có bông hoa nào!”
Tôi nhìn về phía vườn hoa nhỏ mà anh ta chỉ tay.
Trong bóng tối, không biết đó là hoa gì mà lại đang nở thành từng đóa lớn.
Anh ta lại chỉ sang hướng khác.
“Cả chỗ này nữa, sáng nay cũng không có!”
Tôi không tiếp lời, hỏi anh ta: “Trong sân có đèn không?”
Anh ta nói có.
Rồi vừa run bần bật, vừa dò dẫm men theo bức tường phía đông tìm cô tang tắc.
Đột nhiên anh ta hét lên một tiếng.
“Sao thế?”
“Cái... cái này... sao lại treo một con d/ao ở đây thế này!”
Trương Tùng h/oảng s/ợ, không tìm đèn nữa mà vội quay đầu bỏ chạy.
Dưới ánh trăng, tôi thấy anh ta cầm một con d/ao dài nhọn hoắt chạy về phía tôi.
Tôi chợt nhận ra, đêm nay trăng rất to, rất sáng.
Ánh trăng chiếu lên người Trương Tùng, bất ngờ hiện ra hai cái bóng.
Một là của chính anh ta.
Còn một cái khác, thon thả, là bóng một người phụ nữ.
“Anh Trương?” Tôi cất tiếng gọi.
Cái bóng của anh ta hơi d/ao động, từ hai cái biến thành một, rồi cuối cùng lại thành hai.
Con d/ao dài nhọn hoắt dưới ánh trăng sáng đến chói mắt.
Chương 12
Chương 16
Chương 16
Chương 18
Chương 17
Chương 11.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook