Livestream Giả Gái Kiếm Tiền Sữa Bột, Fan Đại Gia Lại Là Sếp Tôi

Bạch Miên là nhân viên văn phòng ban ngày, streamer giả gái ban đêm. Cậu giả giọng ngọt, mặc váy mềm, chuyên lừa quà tặng từ fan đại gia.

Fan số một của cậu tên “G”, ngày nào cũng tặng quà khủng.

Bạch Miên tưởng đối phương là ông chú già nhiều tiền, cho đến một ngày đi làm, cậu phát hiện avatar tài khoản “G” xuất hiện trên màn hình điện thoại của tổng tài Cố Hành.

Cậu sợ đến mức suýt ngã.

Cố Hành đã biết từ lâu, nhưng vẫn giả vờ không biết, còn cố tình hỏi: “Tối nay streamer nhỏ có lên sóng không?”

Sau một lần ngoài ý muốn trong kỳ phát tình, Bạch Miên mang th/ai.

Cậu vừa muốn giấu thân phận streamer, vừa muốn giấu bụng bầu, kết quả Cố Hành ngày nào cũng vào livestream tặng quà m/ua sữa bột.

Ngày đầu tiên Bạch Miên đi làm ở tập đoàn Cố thị, trưởng phòng nhân sự đích thân dẫn cậu đi một vòng quanh công ty.

Tòa nhà Cố thị nằm ngay trung tâm tài chính, cao đến mức mỗi lần đứng dưới lầu ngẩng đầu nhìn lên, Bạch Miên đều cảm thấy cổ mình sắp g/ãy. Sảnh lớn lát đ/á sáng bóng, thang máy chạy êm như không có tiếng, nhân viên ra vào ai cũng ăn mặc gọn gàng, bước chân vừa nhanh vừa ổn định, giống như chậm một giây thôi là sẽ bị thị trường chứng khoán ăn mất.

Trưởng phòng nhân sự vừa đi vừa giới thiệu: “Công ty chúng ta cái gì cũng ổn. Lương không tệ, phúc lợi tốt, đồng nghiệp tương đối dễ nói chuyện. Có một điểm cần chú ý.”

Bạch Miên ôm tập tài liệu onboarding, ngoan ngoãn hỏi: “Điểm gì ạ?”

Trưởng phòng nhân sự dừng lại trước thang máy chuyên dụng dẫn lên tầng tổng tài, giọng tự nhiên hạ thấp xuống.

“Đừng chọc Cố tổng.”

Bạch Miên chớp mắt.

Trưởng phòng nhìn vẻ mặt chưa hiểu sự đời của cậu, bổ sung rất có kinh nghiệm: “Không phải kiểu ‘đừng chọc’ bình thường. Là đừng để anh ấy nhớ tên cậu vì một lỗi sai.”

Ba ngày sau, Bạch Miên hiểu rồi.

Trong cuộc họp đầu tiên cậu được tham dự với tư cách nhân viên mới, một quản lý cấp cao vì bản báo cáo sai một dấu chấm thập phân mà bị Cố Hành hỏi đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cố Hành ngồi ở đầu bàn họp.

Anh mặc áo sơ mi đen, cổ áo cài đến chiếc cúc trên cùng, tay áo xắn lên một đoạn vừa phải. Cổ tay anh rất đẹp, ngón tay đặt trên bản báo cáo cũng đẹp, nhưng không ai trong phòng họp có tâm trạng thưởng thức.

Bởi vì anh vừa ngẩng mắt lên, cả phòng đã tự động im lặng.

Anh không quát.

Cũng không đ/ập bàn.

Anh chỉ nhìn người quản lý kia, giọng bình tĩnh: “Số liệu sai, kết luận sai, phương án sai. Vậy phần đúng nằm ở đâu?”

Người quản lý kia mở miệng hai lần, không phát ra được chữ nào.

Cố Hành khép báo cáo lại.

“Làm lại. Trước mười hai giờ trưa mai gửi cho tôi.”

Chỉ một câu như vậy, không nặng không nhẹ, nhưng Bạch Miên ngồi ở góc cuối vẫn thấy da đầu tê đi.

Cậu cúi đầu giả vờ ghi chép, trong lòng âm thầm quyết định: từ nay về sau, nếu không cần thiết, cậu tuyệt đối không xuất hiện trong b/án kính ba mét quanh Cố Hành.

Đáng tiếc, cuộc đời của một người nghèo không cho phép người ta sống quá có nguyên tắc.

Lương của Cố thị đúng là không thấp.

Nhưng Bạch Miên vẫn nghèo.

Cậu thuê một căn phòng nhỏ cách công ty mười trạm tàu điện. Mỗi tháng nhận lương, tiền thuê nhà đi trước, tiền điện nước theo sau, khoản n/ợ học phí cũ lại vẫy tay ở cuối hàng. Thỉnh thoảng cậu còn gửi chút tiền về quê cho bà ngoại.

Số dư tài khoản của Bạch Miên giống một sinh vật nhỏ yếu ớt, sống không quá ba ngày sau kỳ lương.

Bạn cùng phòng Tô Lạc nhìn cậu ăn bánh mì khô ba ngày liên tiếp, cuối cùng không nhịn được nữa, đặt lon nước ngọt xuống bàn.

“Miên Miên, cậu phải ki/ếm thêm tiền.”

Bạch Miên ngẩng đầu khỏi ổ bánh mì, trong mắt là sự cảnh giác của một người từng bị app v/ay tiền gọi điện mười bảy lần trong một ngày.

“Không v/ay tiền.”

“Tôi bảo cậu ki/ếm tiền, không bảo cậu b/án thân cho tín dụng đen.”

Bạch Miên nhai bánh mì, giọng khô khốc: “Vậy thì làm gì?”

Tô Lạc kéo ghế lại gần, nhìn mặt cậu từ trái sang phải, từ phải sang trái, cuối cùng vỗ đùi.

“Livestream.”

Bạch Miên lập tức từ chối: “Không làm.”

“Tại sao?”

“Tôi không biết hát, không biết nhảy, không biết nói chuyện với người lạ.”

Tô Lạc nhìn cậu bằng ánh mắt “cậu thật sự không hiểu ưu thế của mình”.

“Cậu không cần biết mấy cái đó.”

Bạch Miên im lặng hai giây, cảnh giác hỏi: “Tôi càng nghe càng thấy không hợp pháp.”

Tô Lạc bình tĩnh nói: “Cậu chỉ cần ngồi đó thôi.”

Bạch Miên: “…”

Tô Lạc nói tiếp: “Mặt cậu nhỏ, mắt tròn, da trắng, eo cũng nhỏ. Chỉ cần thay đồ một chút, chỉnh ánh sáng một chút…”

Bạch Miên lạnh mặt: “Tôi là đàn ông.”

“Đàn ông thì sao? Đàn ông đẹp cũng là đẹp.”

“Không làm.”

“Hơn nữa cậu còn có thể giả gái.”

Bạch Miên suýt bị bánh mì nghẹn ch*t.

Cậu ho đến mặt đỏ bừng, giơ tay chỉ ra cửa.

“Tô Lạc, cậu đi ra ngoài.”

Tô Lạc không đi.

Cậu ta ngồi đó, dùng giọng điệu của một người bạn tốt đang thành tâm khuyên nhủ: “Cậu nghĩ đi, cậu có định ăn bánh mì đến hết đời không?”

Bạch Miên nhìn ổ bánh mì trong tay.

Bánh mì nhìn lại cậu.

Ba ngày sau, khi hóa đơn tiền điện, tiền nước và tiền mạng cùng lúc gửi đến, Bạch Miên im lặng ngồi trước bàn rất lâu.

Sau đó cậu quay đầu hỏi Tô Lạc: “Tóc giả m/ua ở đâu rẻ mà trông thật?”

Tô Lạc lập tức bật dậy.

“Đúng là người biết thời thế.”

Thế là streamer “Miên Miên” ra đời.

Buổi tối, Bạch Miên tan làm về nhà, đóng cửa phòng, cởi bộ vest công sở màu xám nhạt ra, treo lên móc thật cẩn thận. Sau đó cậu mở ngăn kéo, lấy tóc giả dài hơi xoăn, một chiếc váy trắng mềm và hộp trang điểm nhỏ mà Tô Lạc m/ua giúp.

Lần đầu tiên đội tóc giả, Bạch Miên ngồi trước gương nhìn chính mình rất lâu.

Người trong gương vẫn là cậu, nhưng đường nét mềm hơn nhiều. Tóc dài rơi xuống vai, mí mắt được kẻ nhẹ, môi tô son nhạt, dưới ánh đèn vàng trông có vẻ ngoan đến mức chính Bạch Miên cũng thấy hơi xa lạ.

Tô Lạc đứng phía sau, khoanh tay đá/nh giá.

“Được đó.”

Bạch Miên nghiêng đầu nhìn cậu ta.

“Được cái gì?”

“Nếu tôi không biết cậu là nam, tôi cũng muốn tặng quà.”

Bạch Miên mặt không cảm xúc: “Cút.”

Tô Lạc cười đến mức ngã lên giường.

Lần đầu tiên mở livestream, phòng live chỉ có ba người.

Một người là Tô Lạc dùng tài khoản phụ.

Một người là robot nền tảng.

Người còn lại không biết lạc vào từ đâu, để lại một câu: “Streamer mới à? Sao không nói chuyện?”

Bạch Miên nhìn dòng chữ kia, hít sâu một hơi.

“Chào buổi tối, tôi là Miên Miên.”

Giọng vừa mềm xuống, chính cậu nổi da gà trước.

Ngoài cửa, Tô Lạc cười đến mức đ/ập tường.

Bạch Miên nghiến răng, suýt nữa tháo tóc giả ra ném vào mặt cậu ta.

Nhưng cậu cần tiền.

Người nghèo không có nhiều tư cách để x/ấu hổ.

Ban đầu, phòng live của Miên Miên không có bao nhiêu người xem. Thỉnh thoảng có vài chục người lạc vào, khen một câu xinh, hỏi một câu có phải sinh viên không, hoặc nói giọng cậu hơi lạ.

Bạch Miên đều cười qua loa cho xong.

Cậu vốn không mong một đêm phất lên, chỉ cần ki/ếm được thêm tiền ăn là đã rất thực tế rồi.

Cho đến một tối thứ sáu, tài khoản tên “G” xuất hiện.

Tài khoản đó không có ảnh đại diện đặc biệt, chỉ là một chữ G màu bạc trên nền đen. Người này không nói chuyện, không hỏi tuổi, không hỏi địa chỉ, không đùa cợt như mấy người khác.

Anh chỉ ở đó.

Lúc ấy, Bạch Miên đang cúi đầu gỡ một lọn tóc giả bị mắc vào khuyên tai.

Màn hình đột nhiên n/ổ hiệu ứng quà tặng.

Một chiếc du thuyền ảo.

Bạch Miên ngẩn ra.

Ngay sau đó là chiếc thứ hai.

Chiếc thứ ba.

Chiếc thứ mười.

Phòng live vốn chỉ lèo tèo vài chục người lập tức bị đẩy lên bảng đề xuất. Người xem tràn vào, bình luận chạy nhanh đến mức Bạch Miên không kịp đọc.

“Trời, streamer mới mà có đại gia rồi?”

“Một hơi mười du thuyền?”

“G là ai vậy?”

“Miên Miên mau cảm ơn đi!”

Bạch Miên luống cuống đến mức suýt nói bằng giọng thật.

Cậu vội vàng giữ cổ họng, dùng chất giọng mềm nhất đời mình.

“Cảm… cảm ơn anh G.”

Tài khoản G im lặng vài giây.

Sau đó lại tặng thêm mười chiếc du thuyền.

Bạch Miên nhìn số tiền quy đổi phía sau, đầu óc ong lên.

Danh sách chương

1 chương
1
19/06/2026 18:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu