Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Năm tôi mười sáu tuổi.
Đó là lần đầu tiên tôi được gặp Dụ Tế Thần.
Cũng là lúc tôi rơi vào tình cảnh khốn cùng và nhếch nhác nhất.
Mẹ qu/a đ/ời, cha dượng tống cổ tôi ra khỏi nhà.
Bột màu nước vương vãi lấm lem khắp mặt mũi và người ngợm tôi.
Quần áo, sách vở và những bản vẽ của tôi bị ném văng tung tóe hệt như những bông tuyết rơi xào x/á/c.
"Mẹ mày ch*t rồi, mày còn trông mong tao nuôi báo cô mày à?"
"Có tay có chân, tự lăn lộn mà ki/ếm ăn đi."
Ông ta tà/n nh/ẫn giẫm một chân lên bức tranh của tôi.
"Chỉ có c/on m/ẹ mày mới dở hơi vứt tiền cho mày đi học dăm ba cái thứ vô bổ này."
Tôi cay đắng van nài.
"Mong chú hãy cho cháu học nốt cấp ba thôi cũng được."
"Cháu có thể viết giấy v/ay n/ợ, sau này cháu nhất định sẽ trả lại chú."
Lên đại học tôi có thể nộp đơn xin v/ay vốn sinh viên, mười tám tuổi trưởng thành rồi tôi cũng có thể tự đi làm thêm.
Nước mắt giàn giụa hòa lẫn với đám màu vẽ, trông bộ dạng tôi khi ấy vừa thảm hại lại vừa nực cười.
Dụ Tế Thần đã xuất hiện vào đúng khoảnh khắc ấy.
Thứ ập đến đầu tiên, chính là hương hoa nhài thoang thoảng trên người anh ấy.
Anh ấy kéo tôi đứng dậy khỏi mặt đất lạnh lẽo, chiếc khẩu trang đã che khuất quá nửa khuôn mặt anh ấy.
Chỉ để lộ ra một đôi mắt sáng ngời đầy dịu dàng cùng vầng trán thanh tú cao ráo.
Nơi cổ chiếc áo sơ mi trắng của anh ấy có cài một nhánh hoa nhài ngát hương đang nở rộ.
Những lời xì xầm bàn tán xung quanh đã giúp anh ấy hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện.
Căn nhà mà mẹ tôi từng gom góp hơn nửa số tiền để m/ua, nay cánh cửa ấy sẽ mãi mãi không bao giờ rộng mở đón tôi nữa.
Tôi không một xu dính túi, khả năng cao là phải bỏ học giữa chừng.
Dụ Tế Thần đã đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.
"Ráng học cho tốt nhé."
Anh ấy nhặt những bức tranh của tôi lên.
"Vẽ đẹp lắm, em rất có năng khiếu đấy."
Tấm thẻ lạnh lẽo nằm gọn trong lòng bàn tay tôi.
Tôi vươn tay níu ch/ặt lấy vạt áo anh ấy.
Cắn ch/ặt bờ môi.
"Đợi em lớn lên, em nhất định sẽ trả lại cho anh."
Anh ấy đưa tay ra, dịu dàng xoa đầu tôi.
"Không cần em phải trả."
Anh ấy rút một tờ khăn giấy từ trong túi áo ra, vừa lúc sắp chạm đến má tôi.
Thì phía sau bỗng vang lên tiếng gọi giục giã.
"Anh ơi, đi thôi, chúng ta còn có hẹn nữa đấy."
Tờ khăn giấy được nhét vội vào tay tôi.
Đầu ngón tay anh ấy khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi.
"Hãy trưởng thành thật tốt nhé."
Chương 6:
Chương 9
7 - END
Chương 24.
9
Chương 9
Chương 16
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook