Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi thở hổ/n h/ển chạy về đến nhà thì đồng hồ đã điểm 8 giờ 1 phút.
Trong nhà không bật đèn, tối om.
Tôi tưởng Ân Dương cũng chưa về thì thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay giây sau: "cạch" một tiếng, đèn trong phòng sáng rực.
Bóng dáng cao lớn của Ân Dương đứng ở lối vào, ngược sáng.
Trông như một bóng m/a.
Anh khẽ nói: "A Yến, em đến muộn 1 phút 27 giây rồi."
Tôi gi/ật mình vì đèn bỗng sáng choang, nghe giọng anh nhẹ bẫng, mồ hôi lạnh sau lưng tôi lập tức túa ra.
Tôi hít sâu một hơi, đ/è nén vị tanh nồng trong cổ họng trào lên vì chạy quá nhanh.
"Chẳng mấy khi đám bạn cũ mới đến Kinh thị một chuyến, mấy đứa bọn em tụ tập một chút, 7 giờ em đã lên đường về rồi mà kẹt xe nên mới muộn có một chút."
Anh bảo tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa thấp ở lối vào, quỳ một gối trước mặt tôi rất tự nhiên.
Bàn tay anh nắm lấy mắt cá chân thon dài của tôi.
Đôi tay từ từ trượt lên, vững chãi ôm lấy một đoạn da th!t trắng mịn trên tất trắng, khẽ dùng lực nâng lên, giúp tôi thay giày.
Anh hơi ngẩng đầu nhìn vào mắt tôi, mỉm cười, nụ cười vô hại.
"Vậy sao em không chuẩn bị về sớm hơn? Hoặc gọi anh đến đón cũng được mà."
Ngón tay tôi chống trên ghế sofa khẽ run lên.
"Em... không muốn làm phiền anh, anh đi làm cả ngày cũng mệt rồi."
"Em tưởng mình có thể về kịp trước giờ giới nghiêm."
Tôi nghiến răng giải thích: "Em thực sự đã chuẩn bị từ sớm mà, trung tâm thương mại đó cách nhà chúng ta chỉ 30 phút lái xe... không ngờ hôm nay lại kẹt xe đến vậy."
Anh từ từ tháo giày thể thao ra cho tôi, đưa tay cách lớp tất trắng bóp nhẹ vào lòng bàn chân mềm mại của tôi.
Tôi thấy nhột, theo phản xạ muốn rút chân lại.
Nhưng bàn tay anh đang giữ lấy bắp chân tôi siết ch/ặt, không cho tôi lùi dù chỉ một phân.
Anh đi dép lê cho tôi.
"Mấy người bạn học cũ đó quan trọng với em đến vậy sao?"
"Quan trọng đến mức em còn không chịu về nhà đúng giờ."
"Không muốn về nhà sớm, là vì quá muốn ở lại bên họ thêm chút nữa sao?"
"Trong đám đó có người yêu cũ của em à?"
Tôi không nhịn được nữa, ngắt lời: "Anh đừng nói nhảm!"
"Hôm nay chỉ là ngoài ý muốn, sau này em sẽ về trước giờ giới nghiêm!"
Anh không tỏ thái độ gì trước lời trách móc của tôi.
Đứng dậy, cúi người dùng chóp mũi cọ nhẹ lên má tôi.
"A Yến, sao ánh mắt em không thể chỉ nhìn mình anh?"
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu óc tôi vẫn còn hỗn độn.
Mãi mới mở nổi mắt thì đã thấy Ân Dương hơi tựa vào đầu giường, cúi xuống cười nhìn tôi.
"Chào buổi sáng nhé bảo bối."
Anh hôn tôi một cái.
Khi cúi người, tay anh chạm vào tay tôi khiến tôi rùng mình dữ dội.
…Trước khi quen Ân Dương, tôi chưa từng nghĩ tới.
Hóa ra không dùng b/ạo l/ực cũng có vô vàn cách để tr/a t/ấn người ta, khiến người ta sụp đổ... thậm chí mất hoàn toàn quyền kiểm soát cơ thể, không còn chút nhân phẩm nào.
Thấy tôi co rúm, anh đưa tay ôm tôi vào lòng vỗ về.
"Bảo bối à, cuối tuần này chúng ta đi Phần Lan nghỉ dưỡng nhé? Anh bảo trợ lý xin đường bay, sau giờ làm thứ Sáu sẽ cất cánh, em ngủ một giấc là tới nơi, tối cuối tuần lại bay về."
Anh nhẹ nhàng nói ra lịch trình chi tiết đến từng phút cho 2 ngày cuối tuần.
"Sáng thứ Bảy ta có thể thử bánh mì của một nhà hàng tư nhân địa phương, buổi sáng đi ngắm tuyết, buổi chiều đi spa..."
Mọi thứ đều được lên kế hoạch rõ ràng, nhưng tôi càng nghe càng cứng đờ.
Tôi nói nhỏ: "Em đã hẹn với Trần Thành thứ Bảy đi triển lãm truyện tranh rồi."
"Hôm thứ Hai em đã nói với anh rồi mà."
Lời tôi vừa dứt, phòng ngủ chìm vào một khoảng lặng ch*t chóc.
Rất lâu, lâu đến mức tôi bắt đầu sợ hãi, tiếng của Ân Dương mới vang lên.
"Đúng rồi, em từng nói với anh, là anh quên mất, xin lỗi bảo bối, em đi chơi đi."
Anh buông đôi tay đang khóa ch/ặt eo tôi ra.
Thái độ thản nhiên như một người bạn trai bình thường, đúng mực.
Còn tôi quay lưng lại với anh nên không thể nhìn thấy khuôn mặt lạnh tanh, hoàn toàn trái ngược với giọng nói dịu dàng của anh.
Bình luận
Bình luận Facebook