Đại Mãnh A Coi E Như Chó, Cuối Cùng Lại Bị Đánh Dấu Hoàn Toàn

Một tháng trước còn mạnh miệng tuyên bố, giờ thì tự vả mặt mình đến đ/au điếng.

Bố mẹ cứ tưởng tôi bị kích động gì đó.

Chỉ là họ không biết rằng, con trai mình hiện tại đang có một thanh đ/ao treo lơ lửng trên đầu, chực chờ rơi xuống bất cứ lúc nào.

Hôn nhân sắp đặt tuy có vẻ sến súa, nhưng vì hai người chưa từng gặp mặt, không có nền tảng tình cảm nên sau khi kết hôn cũng là thân ai nấy lo.

Đây là chuyện thường tình trong giới thượng lưu, nhưng nó lại có thể c/ứu mạng tôi.

Theo luật, việc Enigma đá/nh dấu một Alpha đã kết hôn là trọng tội.

Hai nhà đã định sẵn thời gian từ lâu, giờ tôi vừa gật đầu, bố mẹ liền vui sướng như gả được con gái, lập tức bắt tay vào việc chuẩn bị hôn lễ.

Mọi việc bắt đầu được tiến hành một cách chỉn chu.

Tôi trốn trong nhà, thỉnh thoảng lại đứng bên cửa sổ nhìn xuống, chỉ sợ nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia.

Chiếc điện thoại mới cũng im lìm một cách lạ thường.

Nửa đêm bị gió lạnh đá/nh thức, tôi theo phản xạ rụt chân vào trong chăn: “Mẫn Tu, lạnh.”

Gọi mấy lần, không có ai ủ ấm đôi chân lạnh giá của tôi vào lòng bàn tay nữa.

Vốn tưởng rằng trốn thoát thành công, giành lại được tự do thì tôi sẽ rất vui vẻ.

Nhưng trái tim đột nhiên trở nên trống rỗng, như thể thiếu mất một mảnh ghép quan trọng để duy trì nhịp đ/ập.

“Mẹ, nhà mình đổi đầu bếp từ bao giờ thế ạ?”

“Bảo bối, con hồ đồ rồi à, đây là đầu bếp hơn 10 năm nay của nhà mình mà. Con kén ăn như thế, mẹ đâu dám tùy tiện đổi người.”

Tôi nhai một cách vô h/ồn.

Nhạt nhẽo vô vị, không ngon như món Mẫn Tu làm.

“Hôm qua mẹ qua chỗ con ở, định giúp con dọn dẹp một chút, không ngờ con trai mẹ lớn thật rồi, còn biết tự mình dọn dẹp nhà cửa ngăn nắp như vậy.”

Mẹ đá/nh giá cao con trai mình quá rồi.

Kẻ lười biếng vẫn là kẻ lười biếng thôi, chỉ là trước kia có một người luôn quen dọn dẹp mọi thứ thật gọn gàng.

Sự chú ý của tôi lập tức bị thu hút: “Mẹ, lúc mẹ qua đó có ngửi thấy mùi pheromone nào không ạ?”

Thực ra tôi muốn hỏi là có thấy ai không.

“Không có, con về đây đã nửa tháng rồi, trong đó làm gì còn pheromone nào nữa.”

Hóa ra kể từ ngày tôi bỏ trốn, Mẫn Tu cũng không quay lại đó nữa.

Đe dọa đ/áng s/ợ đến thế, hóa ra hắn căn bản chẳng hề để tâm.

Lồng ngựk bị thứ gì đó chặn lại khiến hơi thở nghẹn ứ, miếng cơm trong miệng càng trở nên vô vị.

Kỳ mẫn cảm tiếp theo đến nhanh hơn bao giờ hết.

Tôi cuộn mình trong chiếc áo khoác tr/ộm được lúc bỏ đi, pheromone của Enigma trên đó đã rất nhạt, nhưng vẫn thoải mái và bình yên như mọi khi.

Vết đá/nh dấu tạm thời đã mất hiệu lực, nhưng th/uốc ức chế dường như không còn là liều th/uốc chữa lành cho tôi nữa.

Danh sách chương

4 chương
03/06/2026 18:03
0
03/06/2026 18:03
0
03/06/2026 18:03
0
03/06/2026 18:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu