Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chu Triệt nheo mắt, ánh mắt đầy đe dọa.
Dù sao tôi cũng không phải nhân vật chính, tôi chấp nhận số phận, nhắm nghiền mắt nuốt cục thức ăn không rõ nguyên liệu, dạ dày cồn cào muốn ói.
Cái miệng của tôi. Thực quản của tôi. Dạ dày của tôi. Và cả trái tim nữa đều đã khuất phục trước thế lực đen tối này.
Tôi chưa từng ăn thứ gì kinh t/ởm đến thế, suýt nữa đã nôn ngay tại chỗ.
Liếc thấy ánh mắt sắc lạnh của Chu Triệt, tôi lại đành nuốt chửng.
Ăn cũng đã ăn rồi, nuốt trôi cũng chẳng thành vấn đề.
Chu Triệt lắc lắc hộp cơm hỏi tôi với vẻ mặt tươi cười: "Vị thế nào?"
Nuốt cũng đã nuốt rồi, nói dối thêm câu nữa cũng chẳng sao: "Ngon tuyệt cú mèo."
Chu Triệt ngước mắt nhìn nhân vật chính, giọng điệu bông đùa: "Tiểu D/ao, cả đàn em của cậu còn khen ngon, thử một miếng đi. Tôi làm cả buổi sáng đấy."
Thứ này mà làm cả buổi sáng ư? Tôi thầm ch/ửi trong bụng: Đúng là d/ao nhỏ rạ/ch đít - mở mắt xem. Làm lâu thế, anh tưởng mình là đầu bếp Michelin à?
Lâm D/ao đ/ập mạnh hộp cơm ra với vẻ gh/ê t/ởm, quát lạnh lùng: "Tôi đã bảo không thích cậu rồi, đừng làm mấy trò vô vị này nữa! Với lại, ai thèm ăn thứ c*t mà cậu nấu, kinh t/ởm vãi."
Ủa, diễn cũng chẳng thèm diễn nữa à? Để hạ gục phản diện mà không thèm nghĩ đến tính mạng tôi sao? Chê đồ hắn nấu như c*t, vậy tôi là cái gì?
Ôi trời. Đúng là một cuốn tiểu thuyết đam mỹ đi/ên rồ.
Chương 15
Chương 7
Chương 8
Chương 13
Chương 10
6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook